chap 1 :)

“Ngày buồn tháng nhớ năm thương,
Hôm nay trời mưa tầm tã, y như tâm trạng buồn chán của mình. Ngày mai, mình sẽ phải tạm biệt mái trường yêu quý, thầy cô đáng kính, cả bạn bè mến thương nữa. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là cái Nga “phì” và quán cóc, xoài, sắn bên cổng trường. Ôi! Cái vị chua chua của xoài, ngọt ngọt của cóc, lạnh lạnh của sắn sẽ khó mà có ngày gặp lại. Họa chăng chỉ có Nga thương mình mà ngồi trên xe buýt 2 tiếng rưỡi 0 đem đến vài miếng cho


đỡ nhạt miệng. Chà, nãy giờ nói với nhật kí mà sao văn vẻ quá đi. Thôi, đi thẳng vào vấn đề luôn nè. Nhật kí à, mình lại phải chuyển trường nữa rồi. Hình như lần này là lần thứ….21 hay sao ấy nhỉ. Cũng tại ông ta cả thôi. Công nhận ông ta buồn cười thiệt, đã đuổi người ta giờ lại tìm về. Hứ, đây không thèm về nhá. Không có ông ta, mình cũng sống tốt chứ bộ, cũng bik kiếm tiền chứ bộ, cũng học giỏi chứ bộ. Cho ông ta hối hận, nhật kí
nhỉ? Nhưng phải xa cái Nga, cũng buồn thiệt. Mà thôi, mình sẽ kiếm bạn mới. Dù gì Nga “phì” cũng là người bạn thứ 20 của mình mà (không có tình người gì hết trơn hết trọi, còn mong người ta mang cóc xoài đến cho, hết bik ) Thôi, mình đi ngủ đây, nhật kí cũng ngon giấc nha.”
Đóng quyển sổ nhật kí lại, nó thở dài. “Chán quá, chuyển trường liên tục, mệt thiệt. Con người đó sao mà đáng ghét thế không biết.” Nó lại thở dài rồi leo lên giường và cuộn tròn vào chiếc
6:20am. Nó chạy vèo ra khỏi phòng, xô cửa cái rầm, cánh cửa…..chia tay với bức tường luôn. Còn nó thì…..không hề ngoái đầu lại, chuyện thường ngày í mà. Chạy vội xuống cầu thang, nó chào bà chủ nhà rồi chạy như bay đến trường. “Hên quá, chưa trễ học.”_Nó vừa lẩm bẩm vừa chỉnh lại đồng phục. Hít một hơi thật sâu lấy sức, nó tiến thẳng vào cổng trường, 11A2……..11A2…….”A, đây rồi!” Nó reo lên cứ như mới lượm được vàng ấy, thành thử mọi người xung quanh nhìn chằm chằm như thể nó
là con bé hai lúa nhà quê mới lên tỉnh vậy. Nó cúi gằm mặt bước vào trong. Đi được 2 bước, tiếng ầm ĩ bỗng trở nên im bặt. Nó đi thêm bước nữa, tiếng rì rầm rộ lên. Nóng mặt, nó liền bước nhanh xuống chiếc bàn cuối lớp ngồi cho yên vị. Bỗng có 1 cô bạn trông rất dễ thương, cột 2 bím tóc đuôi sam đến bắt chuyện với nó:
- Cậu là học sinh mới hả? Mình là Ly, chúng mình làm bạn với nhau nha?
- Ôi, được vậy thì tốt quá!
- Uhm……..cho mình hỏi


cậu một câu nha: “Bộ cậu là tiểu thư tập đoàn trang sức F.L hả?”
- Ha, làm gì có………Cậu nhầm rồi, mình làm sao mà giống cô bé ấy được. Bộ mình giống lắm hả?
- Uh, giống lắm. Nhưng chắc mình nhầm thiệt, tiểu thư tập đoàn lớn thứ ba nước ta sao có thể vào đây mà học chứ. A! Quên mất, tên cậu là gì ấy nhỉ?
- Mình là Thư, Kiều Mĩ Anh Thư.
- Chà, tên cậu đẹp thật. Anh Thư nè, chốc cậu đi bộ hay đi xe về?
- Mình đi bộ, nhà mình gần đây mà.


Thế à, vậy nhà cậu ở đâu?
- Uhm….17/2 Lê Duẩn. Thực ra là nhà trọ thôi chứ không phải nhà mình đâu.
- Ah, nhà trọ Hương Thảo đúng không? Mình cũng trọ ở đó đó. Cậu ở phòng mấy?
- Ủa, thiệt à? Mình ở phòng 2.
- À, vậy ra cậu là người mới vào hôm thứ 7 đó hả? Chà, tụi mình cùng trường, cùng lớp, cùng cả nhà trọ, chắc duyên tiền định rồi (^_^)
- Ờ, chắc là vậy đó ha, hay chốc tụi mình về chung đi?
- Hì hì, có cậu về chung, còn gì vui bằng nữa.
Mà sắp đến giờ học rồi, mình về chỗ nha.


Yeah ^_^ yeah ^_^, có bạn mới rồi, vui quá xá!_ nó mỉm cười với bản thân mình như thế đấy. Thế rồi chuông reo. Cô vào lớp. Giới thiệu nó. 5 tiết học trôi qua. Tan học. Đi về với Ly. Xong. Ngày đầu tiên sẽ kết thúc như thế, với nó đó là một kết thúc trong mơ rồi. Nhưng chỉ là sẽ thôi, chứ không phải đã, nếu như không có một chuyện xảy ra bắt nguồn cho hàng tá rắc rối sau này.
Trên đường đi học về,


tụi nó mỗi đứa một cây kem, vừa đi vừa ăn vừa nói chuyện. Ly đang kể chuyện cười cho nó nghe, liền hoa chân múa tay minh hoạ (cho nó sinh động, dễ hiểu í mà), thế là cây kem trong chốc lát đã nằm yên vị trên áo của một tên trông cực kì cực kì cực cực cực kì đầu gấu đang đi hướng ngược lại. (phen này chết chắc) Mắt tên kia bỗng rực lửa lên, liếc nhìn Ly làm bạn í muốn bốc lửa theo luôn. Hắn sau khi #@^%&*~!! liền định tát Ly. Thế
là nó nổi máu….mĩ nhân cứu mĩ nhân (mĩ nhân ) cộng với kinh nghiệm 3 năm đào tạo karate, liền tung cú đá thần điêu đại hiệp ngay trên mặt tên đầu gấu, khiến mặt hắn được đóng một dấu giày to tướng khó phai. Trước khi để tên đó định thần và sắp sửa xổ ra thêm một tràng ^#%&#*&!!!!, nó kéo Ly chạy bán sống bán chết. Và tự dưng nó nhận ra cây kem đang cầm trên tay rất vướng víu, liền tiện tay quăng đi. Chẳng hiểu duyên nợ thế nào, cây kem lại hạ

cánh ngay trên đầu tên kia sau chuyến bay kéo dài…… 5s. (, chứng tỏ nó và Ly sẽ gặp rắc rối với tên này dài dài, duyên đậm thế kia mà) Chạy về đến nhà, tụi nó nhìn đông nhìn tây, nhìn bắc nhìn nam, nhìn khắp mọi nơi, không thấy ai đuổi theo cả, mới dám thở phào. Còn tên kia đến giờ mới định thần lại được, tức muốn nổ con mắt, liền đi về báo với đại ca chúng. Tên đại ca liền hỏi:
- Mày có biết gì về con bé đó không? Phải có thông

tin tao mới giúp mày được chứ!
- Dạ, em…………..Tại CPU lúc đó chạy vừa chậm vừa ngắt quãng nên…………..
Trong khi tên đầu gấu đang cố lục lại trí nhớ thì một tên đàn em lên tiếng:
- Thưa đại ca, hình như con nhỏ đó học trường THPT Hồng Mai ạ, em có nhìn thấy đồng phục của con bé đó.
- Hừm………..BẮT CON NHỎ ĐÓ VỀ ĐÂY!

- Trời đất quỷ thần ơi, cậu có biết cậu vừa làm gì không?- Ly hét lớn với vẻ mặt đầy hoang mang sau khi uống cốc nước lấy hơi.
- Thì………tớ đá vào hắn. Phản

xạ tự nhiên cứu lấy thân mình thôi mà.- Nó ngơ ngác trả lời.
- Trời ơi, chết chắc rồi, cả cậu cả tớ, xong luôn rồi……..- Ly đi qua đi lại, trông rất hốt hoảng.
- Hắn có đuổi đến đây đâu, sao cậu hoảng sợ thế?
- Cậu mới đến nên không biết đó thôi. Hắn là đại ca khu vực này đó. Nhưng ghê rợn hơn, hắn là cấp dưới của thủ lĩnh Hải Long – một con người đáng sợ ở nhiều mức độ.
- Hải Long là ai? Bộ hắn dữ tợn lắm hả?- Nó có vẻ hơi run

run.
- Uhm…….Nguyễn Hoàng Hải Long là con trai duy nhất, là cháu đích tôn của chủ tịch tập đoàn B.L lớn nhất nước ta. Cậu ta dựa vào gia đình, càn quét, phá rối khắp nơi. Nhưng dù có xảy ra chuyện gì, to hay nhỏ đều có người bảo hộ cho cậu ta. Vì thế, Hải Long đã ra lập một nhóm gồm những bọn chuyên môn đánh nhau, quậy phá, muốn gì được nấy. Và đương nhiên cậu ta là thủ lĩnh rồi. Nhưng thủ lĩnh này hơi bị được lòng mọi người đó nha, nhất là bọn

con gái. Bởi cậu ta cực kì đẹp trai, cực kì học giỏi, nói chuyện cũng rất dễ thương, có duyên và đặt biệt là cậu ta cũng đánh nhau cực cực cực kì xuất sắc nữa. Thế nên fan club của cậu ta rất đông. Hi hi, mình cũng ở trong số ấy đó 0 ! Chết, quên mất, tụi mình đang đối mặt với tử thần mà tự nhiên lại fan club……..Xin lỗi nha, mình hơi lạc đề. Mà nè, sao mặt cậu tái mét vậy, có nghe mình nói gì nãy giờ không đó? Anh Thư, Anh
Thư! Nè….!
Tai nó đã ù ù như cối xay gió từ đoạn “….đánh nhau cực cực cực kì xuất sắc nữa….” của Ly rồi. ” Thôi rồi, không biết hồi nãy tụi kia có thấy đồng phục mình hông? Nếu thấy là……tiêu mình luôn. Trời ơi! Sao con lại rơi vào đống rắc rối này hở trời? Hắn mà tìm thấy mình chẳng lẽ mình phải đi cầu cứu ông ta à?………….Không, không thể được, nhất quyết không được, mình cũng có lòng tự trọng chứ bộ. Hứ, chuyện gì đến sẽ đến, có số mệnh cả rồi. Đúng, có

sao mà ngủ ngon cho được trong khi nguy hiểm đã được dọn sẵn, chỉ chờ tụi nó há miệng là nhảy vào ngay? Nó lại thở dài, buồn cho số phận hẩm hiu nhưng rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, nó và Ly cùng đi học với tâm trạng lo sợ. Trên đường, lúc nào chúng nó cũng nhìn trước nhìn sau, nhìn trái nhìn phải thật đề phòng. Lạ thay, hết 5 tiết học, rồi trên đường đi học về, chẳng thấy ma nào nhảy ra hù hay đánh chúng nó cả.
- Hura! Thoát

nạn rồi!- Về đến cửa phòng, tụi nó cùng đồng thanh. (Mơ hả con?)
- Hì hì, chắc hắn ta còn chút tình người hoặc có thể hắn không thấy đồng phục tụi mình, Ly nhỉ?
- Ờ, chắc dzậy đó. Hay tối tụi mình đi ăn chè để mừng dịp thoát khỏi thần chết đi!
- Tối nay á? Không được rồi, mình có……..bài tập, ờ, bài tập nhiều lắm. Mai nha?
- Ủa, sao mình nhớ cô đâu cho nhiều bài tập đâu, có hai bài thôi mà?
- Ờ thì………mình cũng cần học thêm để còn theo kịp bạn bè chứ. À

mà giờ giới nghiêm của nhà trọ là mấy giờ vậy? Bác Thoa chưa nói với cậu à? 7h là giờ giới nghiêm đó.

- What the…? 7h? Sớm dzữ vậy?
- Ờ, mình cũng thấy vậy đó. Nhưng mà cậu hỏi chi vậy?
- À không, hỏi cho biết ấy mà. Mà thôi, mình đi về phòng tắm nha!

- Uhm…..mình cũng về phòng đây. Bye-bye.
9:00pm. Một bóng đen bỗng xuất hiện ngoài hành lang nhà trọ. Bóng đen đi thật nhè nhàng, có lẽ sợ làm mọi người tỉnh giấc. Nhè nhẹ, nhè nhẹ……….Cửa bật mở………
- Hên quá, không ai biết hết

trơn!- Nó lẩm bẩm rồi phóng thẳng đến quán bar Bướm Đêm.
QUÁN BAR????????

Tại quán bar Bướm Đêm:
Bên trong quán chỉ có lẻ lẻ một vài người đang nhâm nhi ly cooktail hay một ly whisky loại mạnh để quên chuyện đời. Một không khí trông thật ảm đạm, buồn chán.
Trong khi đó, tại tầng dưới:
“YO! TAKE A PARTY NOW!”
“EVERYBODY, LET’S ROCK, YEAH!”
Một không khí hoàn toàn trái ngược với tầng trên: Ầm ĩ. Vui nhộn. Sảng khoái. Từng điệu nhảy, lắc, múa sôi động khắp sàn nhảy. Ánh đèn nhiều màu, chập chờn lại càng tăng thêm hứng khởi cho

mọi người. Trong khi tất cả đang đắm chìm vào “thế giới phiêu lãng” thì đèn bỗng tắt “phụp”. Mọi người đang dáo dác không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì “Hey everybody! Let’s dance!”. Một ánh sáng lung linh, huyền ảo chiếu thẳng lên sân khấu. Mọi người dõi theo… Sững sờ. Ngạc nhiên. Thú vị. “Phê” mắt. Đó là tất cả những gì mà tụi con trai trong sàn đang dần cảm nhận được (có khi có cả con gái nữa ấy chứ ). Một tiên nữ, à không, một mĩ nhân trông thật hấp dẫn xuất
hiện trong bộ quần áo cực kì sexy. Tiếng nhạc sôi động lại vang lên. Cô gái ấy bắt đầu quay cuồng, uốn lượn thật bài bản trên sân khấu. Từng đường cong của cơ thể kiều diễm kia ngày càng trở nên hấp dẫn, rõ ràng, toả sáng khiến không một ai có thể rời mắt ra được. Đi theo đường nhảy ấy là một mùi hương đang dần lan toả khắp nơi. Một mùi hương dìu dịu, ngây ngất làm ai cũng khoan khoái, dễ chịu. Bị ảnh hưởng bởi sức sống của cô gái, mọi người lại
bắt đầu nhảy hết mình, lắc lư sau tiếng nhạc…. Bài hát kết thúc. Nhiệm vụ kết thúc. Cô gái ấy liền bước vào trong sau nụ hôn gió cùng cái nháy mắt đầy khêu gợi mà cô gửi tặng ai đang ngắm nhìn cô.
- Em làm rất là tốt! Một bài nữa nha!- Chị Thảo, chủ quán bar nồng nhiệt khi thấy cô bé vào trong phòng thay đồ.
- Thôi chị ơi! Ngày đầu của em mà, phải có chế độ nghỉ ngơi hợp lí chứ!- Cô bé vừa nũng nịu vừa lau mồ hôi.
- Nể ngày đầu đó

nha. Mà cơ thể em nhìn “đã mắt” thế này, khuôn mặt cũng dễ thương nữa, sao hổng “phục vụ” các đại gia, kiếm tiền vừa nhiều vừa nhanh chứ?
- Chị nói chuyện kiểu đó lần nữa là tôi huỷ hợp đồng đó!- Cô bé khó chịu. - Ờ thì thôi, đùa tí ấy mà. Sao dzữ quá dzậy? Mà mùi hương hồi nãy là của em hả? Hồi nãy trước khi em lên có thấy đâu.
- Uhm…của em đó. Chẳng hiểu sao mỗi khi hoạt động mạnh là nó lại xuất hiện như thế đó.
- Trời ơi! Mùi hương trời

ban thế còn gì. À, tiền lương ngày hôm nay nè. Có nhất thiết phải lấy từng ngày vậy không?
- Nhất thiết chứ chị, em là học sinh ở trọ mà!- Nó nhoẻn cười.
- Trời ơi! Em cười như thiên thần dzậy á! Sao cái gì của em cũng dễ thương hết vậy? Chỉ chị bí quyết đi.
- Chị chọc em hoài. Em về nha!
- Ừ, thứ 5 lại đến đó. Mà lúc đó nhớ phải tăng ca, ANH THƯ nhé!
Phải, là Anh Thư, là nó đó. Nó chính là cái con bé mặc bộ đồ sexy, uốn lượn trên

sàn nhảy hồi nãy đó. Thực ra là để kiếm tiền đóng học phí, đóng tiền nhà trọ thôi chứ nó không có làm gì tổn hại đến danh dự đâu. Cầm chắc 250.000đ trong tay, nó đi thẳng về nhà. Bỗng nhiên có một tên chạy từ trong hẻm ra, bịt thuốc mê rồi vác nó đi.
…………………………….
9 giờ 29 phút 16 giây pm trong quá khứ, khi nó đang bốc lửa trên sân khấu thì:
- Con bé này cũng được quá ha!
- Dạ, thân thể cũng sexy hết biết đó chứ. Biết đâu thủ lĩnh lại có hứng thú,

đại ca nhỉ?
- Khỉ, đời nào thủ lĩnh lại dính tới con gái. Nhìn nó mảnh dẻ như thế, vậy mà cú đá chắc ghê cơ. Thôi, mau chuẩn bị bắt con nhỏ đó đi!- Tên đó ra lệnh.
Hết...

Mùi hoa sữa phảng phất đâu đây, từng cơn gió nhẹ cuối mùa thu cứ thổi xen vào những cành lá làm cho những bầu hoa sữa già nua rơi nhè nhẹ xuống mặt đường! Ba năm trôi qua của quãng đời sinh viên cũng là 3 mùa thu hoa sữa rơi, 3 mùa thu tôi đèo em sau chiếc xe đạp cũ kĩ dạo mát qua nhũng khúc đường đầy hoa sữa.

Dừng xe ở một con đường không tên, dưới góc cây hoa sữa, cạnh bên đó là tiếng hát của biển đang du dương sóng vỗ! chút khoảng lặng của thành phố như bao trùm lên những suy nghĩ non trẻ đan vào nhau trong tâm trí tôi.

Biết nói gì với em bây giờ?Sắp chia tay rồi còn gì!chỉ còn vài tháng nữa khi chúng tôi tốt nghiệp thì sẽ không còn được gặp nhau nữa! Tôi đang đứng im với những mớ hỗn tạp khó nói đã chuẩn bị sẵn bấy lâu ở trong đầu, thì em nhẹ nhàng cúi xuống và nhặt cánh hoa sữa ố vàng từ dưới đất lên ngám nghía! rồi cố tình đưa lên mũi mà hít một hơi thật dài.


Oa!vẫn thơm nhỉ! Em khẻ nhoẻn miệng mà nói nhẹ nhàng.

Tôi gõ nhẹ vào trán em: Ngốc ạ!sao lại lấy hoa rơi từ dưới đất lên mà ngửi, lỡ may hít một đống vi khuẩn vào phổi thì sao?

ui za!thì người ta là Rùa ngốc mà!sao mi đánh tau?không chơi với mi nữa. Em hồn nhiên trả lời rồi đột ngột đổi hướng 365 độ, bĩu môi lên mà nhăn nhó nét mặt dỗi hờn tôi như một đứa trẻ con.

Này! Rùa ngốc.Tau muốn nói với mi một chuyện, nghe không? Tôi hỏi em và kéo lê con tim của mình vào điểm tựa cùng với những câu nói đã được lên kế hoạch sẵn để nhằm cân bằng trạng thái khỏi phải hồi hộp lúc tỏ tình trăm năm với em.Thế nhưng con tim cứ vậy mà đi lệch với sự điều khiển của tâm thức, nó cứ đập liên hồi rồi thở mạnh hơn lúc đầu, miệng lần này thì lắp bắp không nói được câu gì cả? Tôi thấy mình sao mà vụng về! bình thường hùng hùng hổ, một mình mày có thể đánh tay đôi với 2 thằng to con ấy chứ! sao lại yếu đuối trước một đứa con gái thế này.

Tôi tự nguyền rủa cho cái tính chết nhát không đáng có của mình thì..Nói đi, có chuyện gì à? Em búng bịu đôi môi nhỏ xíu của mình lên mà hỏi tôi! Đôi má tròn quay với cặp mắt bồ câu lâu lâu liếc nhìn tôi rồi lại loay hoay với cánh hoa sữa ố vàng.

Tôi biết em cũng hồi hộp và vội vàng lắng nghe tôi nói gì lắm chứ. Tôi bèn lấy hết can đảm để nói lên với em rằng…

Đâu đó cơn gió the lạnh của màn trời đêm trở về khuya thổi qua khiến em giật mình ớn lạnh! Đi chơi với tôi mà em chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi dài tay mỏng tanh và bỏ thùng cùng cái quần jean đen lánh.
Thấy môi em từ hồng chuyển sang màu tím sẩm, tôi vội vàng lấy chiếc áo khoác màu nâu choàng nhẹ lên vai em. Em quay sang nhìn tôi và cười..Hihihi!cám ơn mi nhé.


Em thỏ thẻ nhìn tôi! rồi quay mặt về hướng biển!nơi những cơn sóng vỗ rì rào rì rào vào bờ cát!em vô tình lẩm nhẩm câu thơ nỗi tiếng của Xuân Quỳnh

“Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”

Âm thanh của sóng biển như một khúc nhạc vĩ cầm đang kéo dài những âm điệu trữ tình, và em như một nàng ca sĩ hòa lẫn vào khúc nhạc ấy tạo nên một âm thanh êm dịu. Tôi cũng đáp lại với em bằng giộng trầm ấm hơn.

“ Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau”

Đôi song ca đang hát giữa khung trời biển lắng, không một khán giả ngồi xem, không một thứ âm thanh nào lẫn vào cả! chỉ tôi và em mà thôi.

Câu thơ tôi vừa đọc kịp dừng lại khi quay sang thấy hai sống mũi em chảy dài hai giọt máu, em vội vàng lấy tay quệt ngang đi thật nhanh, như che dấu một sự thật gì đó trước mắt với tôi vậy! hình như em không muốn tôi thấy em phải yếu đuối, em không muốn tôi phải thương hại em, em không muốn tôi phải nhìn em bằng đôi mắt cảm thông, lo lắng!

Lau xong thật nhanh! em dấu cánh tay áo dính đầy máu vào túi quần rồi nhoẻn miệng cười trừ với tôi: Hihi! nhìn gì mà nhìn, mi lạ lắm hả?

Em quay sang mà vô tư nói chuyện với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi cũng cố hé mở nụ cười không mấy vui lòng cho lắm, cười để em đỡ buồn mà thôi!,chứ tâm trạng của tôi bây giờ đâu có nghĩ ngợi gì những bài hát hay những suy nghĩ để tìm cách tỏ tình với em nữa mà vui chứ?

À! khi nảy mi hỏi tau cái gì nhỉ? Em vội vàng lơ đi và cố hỏi tôi câu hỏi mà tôi định nói với em lúc trước. Nhằm xua tan đi cái không gian tĩnh lặng buồn bã ấy.

Uhm! không có gì! bữa khác tau nói cho? Tôi cũng vờ quên đi câu hỏi của em !rồi..

Thôi! tau chở mi về kẻo muộn. Tôi không muốn em bị cảm lạnh khi đi chơi với tôi nữa, nên đề nghị chở em về sớm.

Ngồi xíu đã!hihi! năn nỉ đó.Tau năn nỉ mi đó. Lại lần nữa! đôi môi lại bĩu lên mà làm nũng nài nỉ.


Nhưng tôi không chịu! bắt em lên xe và chở em về phòng trọ của em!Em xuống xe, rồi liếc nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn,em quay lưng đi nhưng không thể che giấu được tiếng cười khúc khích vì vui mừng khi đi dạo cùng tôi!

Tau về mi nghe!

Tôi vội chào với sau lưng em rồi dắt xe ra về trong vui mừng cũng không thể không lo lắng và đặt ra cho mình nhiều câu hỏi? Tối hôm sau! tôi qua đón em đi chơi lần nữa, và sẽ hứa hẹn là rủ em đi uống trà sữa rồi nói hết tình cảm của mình dành cho em bấy lâu.

Đợi ở cửa phòng trọ em hơi lâu so với hôm qua rất nhiều, nhưng không hẳn vì thế mà tôi nản lòng bực bội với em, con gái mà! Em bước ra, cũng với phong cách như hôm qua nhưng lần này là cái áo sơ mi trắng khác và trên đầu có kèm theo cái mũ phớt đỏ chót, bỏ thùng và vẫn đẹp phong cách như ngày nào tôi thích.Vào quán trà sữa, bao ánh mắt đổ dồn về em!vì đó là một cái style riêng của em mà. Em ngồi xuống bàn! hai đứa tôi gọi hai li trà sữa dâu tây. Tôi và em vừa ngồi vừa nói chuyện đồ án tốt nghiệp cuối năm, em cứ kể về những kiểu đồ án khó hiểu mà thầy bộ môn hướng dẫn, rồi nói về thầy trưởng khoa khó tính.Tôi cũng phụ họa theo vài câu cùng em cho vui chứ, tôi đâu có hiểu luận án của em mô tê gì sất.Từ em rồi chuyển sang tôi, hết chuyện rồi hai đứa lại nghịch ngợm với cái li sữa, vô tình tôi quơ tay đụng ngay cái mũ của em, rơi xuống sàn nhà, mái tóc dài xõa ra, từng sợi tóc theo cái mũ mà rụng xuống. Tôi vội nhặt chiếc mũ lên định đưa cho em! tôi bất giác thấy trong mũ một mớ tóc rụng!

Hihi! đưa cho tau, mi định cướp mũ đẹp của tau hả?

Lại lần nữa em cười! sao cứ mỗi lần em cười lại khiến lòng tôi sao xuyến đến vậy, cứ mỗi lần em hé môi là tôi quên ngay mình định nói gì với em, em khẽ nói trong vô tư hồn nhiên, nhưng lần này em không kịp gạt đi hay che được hai dòng máu đỏ thẩm đang chảy từ mũi em xuống vành môi bé xíu đó nữa. Em định gạt đi thì tôi túm lấy ngay tay em lại! tay trái nắm giữ tay em! tay phải lấy mảnh giấy thơm để ngay trên bàn mà nhè nhẹ đưa lên lau khô cho em. Đôi mắt em đỏ ngầu lên rồi chớp chớp, giọt nước mắt lăn xuống chạm nhẹ vào ngón tay tôi.

Mi bị sao vậy! ốm à? sao không nói với tau, để bữa khác đi chơi cũng được.Tôi hỏi em trong gấp gáp, vừa giận em mà cũng thương em lắm.

Hihi!chảy máu cam đó. Em cười bù rồi nói như không có chuyện gì.

Sao ngày hôm qua cũng chảy mà? Tôi hỏi em liên hồi như vậy.

Đâu!hôm qua đâu có chảy gì? Mặt em bắt đầu đỏ bừng rôi cáu gắt với tôi: Răng mi cứ quan tâm và xen vào chuyện của tau rứa, hôm qua ai cho mi nhìn lung tung! Em dỗi hờn và cáu gắt hơn nữa.

Mi bị sao vậy! hôm qua tau nói về sớm thì không chịu! mi bị sao ?có phải bị bnh rồi không? sao không nói cho tau biết, mi không nói! tau không thèm chơi với mi nữa. Tôi cũng bực bội mà la mắng em

Không chơi thì thôi! tau chẳng thèm.

Em ngồi dậy, và đội ngay chiếc mũ lên đầu rồi vội vã chạy nhanh ra khỏi quán tay bưng mặt mà khóc. Những ánh mắt trong quán lại lần nữa đổ về hướng tôi. Nhân vật chính lần này không phải là em mà tâm điểm là tôi. Ra khỏi quán tôi cũng không thèm quan tâm em đi bằng gì về nữa! bọn tôi cũng thường hay dỗi hờn như thế này lắm. Ba năm là bạn bè cùng nhau luôn cơ mà nên những chuyện như vậy là chuyện thường tình xảy ra thôi. Mấy ngày sau! vì dận hờn nhau! ai cũng đặt cái tôi của mình lên cao ngất ngưởng, nên chẳng ai gọi điện hay nhắn tin trước cho nhau cả. Thôi mình là con trai nên đành xuống nước trước vậy.


Nhắn mấy dòng tin liên tiếp mà không thấy em trả lời. Tôi cũng mặc kệ luôn, giận cho giận luôn đi, bày đặt chảnh nữa! Tôi đang nghĩ thầm mông lung như vậy cho đến khi tôi có việc phải lên trường. Xế chiều đi ngang qua con hẻm trọ của em! mà tôi thấy nhơ nhớ, chẳng lẽ mình bỏ cuộc thật sao!chỉ vì chuyện nhỏ nhặt thế này. Tôi liền ghé vào phòng em mà gõ cửa gọi tên!

Trang ơi! Trang! Rùa ngốc ơi! tau nè mi, có ở phòng không? Gọi í ới nhiều lần mới có người bước ra.

V hả! Trang đi viện rồi.Trang để lại cho bạn lá thư nè.

Hai từ “đi viện’ khiến tôi sờn cả da gà và nỗi sợ hãi bắt đầu chạy từ sống lưng rồi vào tận tim. Lúc này đầu tôi mới thức giác được rằng em đã gặp chuyện không may. Vội vàng mở lá thư ra đọc nhanh!

“Hihi! V à! mi đừng giận tau nhé! tau thực sự xin lỗi mi. Này! tau hỏi thật mi nghe? mi thích tau phải không? tau cũng yêu mi lắm lắm đó. Hihi!chứ không phải thích nữa”. Đọc xong mấy dòng thôi, mà thôi thấy nước mũi chải dài ra. Nghe vị mặn chát từ thứ nước gì đấy. Mắt tự nhiên nhòe hẳn đi, tôi vội vàng hỏi nhỏ bạn trong lắp bắp.

Trang nằm viện nào vậy bạn?

Ung Thư Biếu V à!

Như một tiếng sét dáng xuống đầu tôi. Loạng choạng dắt xe ra mà đạp như tên bắn đến bệnh viện, hỏi cô y tá họ tên em “Tr L T Trang”, Phòng số 10, cách li.
Cô y tá chỉ đường, tôi chạy thật nhanh và hồng hộc tìm phòng, đâu đó nghe tiếng người phụ nữ khóc, tôi sợ lắm.

Một nỗi sợ không định hướng được nữa. “Phòng số 10” tôi nhẹ nhàng mở hé cửa ra!

Chao ôi! mới một tuần thôi! thân hình nhỏ bé gầy guộc đang nằm trên chiếc nệm kia là em đấy ư! trên chiếc giường bệnh đó là cô gái mà hằng ngày vẫn cười nói nô đùa rồi tối tối hai đứa cùng đạp xe đi dạo với tôi đây sao?“Không!không!đó chính là ai chứ không phải em” Tôi lắc đầ lia lịa và định bước ra!cánh tay gầy nhỏ xíu đưa lên và chỉ về hướng tôi. Tất cả mọi người trong phòng bệnh đang ngồi bên cạnh em liền quay sang nhìn tôi.

Tôi nhẹ nhang bước tới cạnh giường và nắm lấy tay em! Đúng là em thật rồi, Ngốc à!

Tôi thì thào không thành tiếng, nước mắt cứ vậy mà tuôn trào ra đắng hai bờ môi, cổ họng ứ lại mà không nói được câu gì!Hai ống dây oxi đã ốp chặt vào khuôn mặt của em.Nhìn thấy tôi,em chỉ nhoẻn miệng cười.

Thằng V đến rồi con kìa!

V đến rồi con ơi.huhuuhu.

Tiếng bố em bảo em, kèm theo là tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ em nhắc tên tôi..nụ cười bỗng tắt hẳn khi tôi nghe thấy tiếng mẹ em gào thét to hơn. Tay em dần dần lạnh ngắt, tôi nhìn ngước lên thì em vừa nhắm mắt xuôi tay. Tôi hét lên:

Ngốc ơi!Rùa ngốc ơi, tau yêu mi lắm.Ngốc à!

Tôi khóc vì giờ đây tôi đã thực sự mất em! tôi nắm chắt lấy tay em, rồi vai em mà lay mạnh.Tôi gào lên như cơn điền cuồng dại. Tôi hối hận vì để mất em, lạc mất đi vòng tình yêu ngốc nghếch ấy.Rồi tôi ôm em chặt hơn, một thân hình lạnh ngắt nhỏ bé đang nằm trong vòng tay rộng lớn của tôi. Tôi tin vào điều kì diệu nào đó, rồi em sẽ tỉnh dậy và đi dạo trên con đường đầy hoa sữa cùng tôi. Em phải nghe tôi tỏ tình, phải nhận lời yêu từ tôi chứ? Sao em nỡ vội vàng ra đi như vậy.

Tôi trách ông trời đã đưa em đến với tôi rồi lại mang em đi nhanh như vậy. Giá như lúc đó tôi đừng gặp em!giá như lúc đó tôi không yêu em,và giá như bây giờ em tỉnh lại,em không phải nằm trên chiếc giường mà chẳng ai muốn kia thì giờ đây hai ta đâu phải chia lìa như vậy.

Phải chăng chúng ta có duyên mà không có phận! phải chăng mình chỉ là bạn thôi sao!mi chưa nhận, chưa nghe lời tau nói “tau yêu mi” mà.Tôi ôm em và kêu gào trong đau đớn.

Hai ngày sau! tôi cùng người nhà em về quê mai táng cho em. Bố mẹ em hỏi gì và nói gì với tôi, tôi cứ ậm ự ậy chứ cổ họng cỏ mở nỗi đâu.Cô chú xem tôi như con, rồi gọi tôi lại, thấy tôi sắp lên đường về nhà, mẹ em đưa ra cho tôi cái hộp gỗ nhỏ.

Đây là cái hộp Trang nó để lại cho con trước khi nó ra đi. Mẹ em hai dòng nước mắt lại chảy ra, rồi khóc nức nở.

Tôi nhận lấy hộp gỗ và bước đến bàn thờ em! thắp nhang vái tiễn biệt em lần cuối, đồng thời tôi cũng mở hộp gỗ ra.Thật là ngạc nhiên, trong hộp là cánh hoa sữa ố vàng được em ép khô. Nhưng mùi thơm vẫn i như lúc trên cành vậy.
Ngốc à tau yêu mi thật nhiều.
HẾt..

Vậy là anh và em đã xa nhau, trong khoảnh khắc anh lại nhớ cái ngày mà duyên phận đẩy đưa anh gặp em, một cô gái mang một vẻ đẹp buồn thoang thoảng trong bộ đồng phục học sinh. Anh đi lạc con tim mình về phía em ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, em bật cười trước cái nhìn “khờ khạo” của anh và… chúng ta đã biết nhau như thế. Đến bây giờ anh vẫn cảm thấy thật may mắn khi anh được học cùng em, được là đứa bạn thân với một người con gái như em. Mỗi tối, anh và em trò chuyện bên yahoo, đó là những câu chuyện dài bất tận và không bao giờ là đủ, em kể anh nghe về cuộc sống, về gia đình, sở thích của mình và tâm sự với anh về tình yêu lớn lao em dành cho người đó. Anh lặng thầm bên em, lắng nghe những lúc em vui, an ủi những lúc em buồn, anh cứ mãi theo sát cuộc đời em như thế, chấp nhận làm một người yêu thầm lặng bất chấp nỗi đau nơi con tim cứ nhói lên mỗi khi em nhắc tên người ấy.

Đến bây giờ anh vẫn không tin là mình có thể hết lòng vì một người như thế, có lẽ nụ cười của em là nguồn sức mạnh duy nhất tiếp cho anh để anh đủ bền bỉ nghe em chia sẻ lời yêu, cái tình cảm to lớn của em đến một người rất khác. Anh đi song hành bên cuộc đời em, cứ như thế lặng lẽ và âm thầm chôn chặt cái tình cảm của mình vào sâu tận đáy lòng, anh sợ, anh sợ một ngày nào đó tiếng “Anh yêu em” lại “không giữ nổi mình” mà vọt ra thành câu. Tình cảm của anh cứ thế lớn dần lên, càng ngày anh cảng hiểu em hơn, anh thích em nhưng biết làm sao được, tình cảm của em đã “lỡ” đi lạc về một con tim khác còn với anh tất cả những việc anh làm cho em, cái tình cảm to lớn anh dành cho em chỉ được em “khiêm tốn” gói gọn qua hai chữ “bạn thân”.

Và rồi đến một ngày em chia tay người bạn trai ấy để đến với… một người bạn trai khác. Một lần nữa, anh đứng nhìn em trong vòng tay người khác. Anh như sụp đổ trong tuyệt vọng khi bao tình cảm, bao cố gắng anh dành cho em vẫn không thể khiến con tim em rung động, tất cả những việc thằng “bạn thân” này làm chỉ còn gói gọn lại con số không.

Anh vẫn còn nhớ như in cái hình ảnh người ấy đưa đôi tay ôm chặt người con gái mà anh yêu. Trong khoảnh khắc anh như sụp đổ, con tim anh đau thắt đến tột cùng, còn gì cay đắng hơn việc chính mắt nhìn người con gái mình yêu trong tay một người khác. Tất cả nỗi đau trong lòng anh chỉ muốn chết đi cho rồi nhưng còn em, anh đâu thể chết đi rồi thôi. Không có anh thì ai sẽ là điểm tựa mỗi khi em buồn, không có anh thì ai sẽ hiểu lòng em để đưa cho em những lời khuyên cần thiết, và không có em thì ai sẽ cho anh nụ cười anh vốn rất yêu. Cứ như thế anh lại thu mình bên lề cuộc đời em một lần nữa. Em hỏi anh “Tại sao anh lại tốt với em như thế, em đã đối xử với anh rất tàn nhẫn, em không đáng để anh quan tâm”, mỗi khi nghe em hỏi câu ấy anh chỉ bật cười và im lặng, Chính anh cũng không thể hiểu nỗi sao mình lại “cao thượng” đến như vậy, có lẽ là vì “Anh yêu em”.


Thời gian lại tiếp tục trôi nhanh, em và người ấy chia tay nhau, anh vẫn ở bên cuộc đời em, an ủi và dìu dắt em bước qua nỗi đau tình cũ, và rồi… chúng mình yêu nhau. Cái ngày em nhận lời yêu anh, anh vui sướng biết chừng nào, con tim vốn đã “chai sạn” với những vế thương ngày trước nay bỗng hồi sinh và tràn đầy sức sống, hạnh phúc là khi anh có em. Chúng ta yêu nhau, nhưng em thì vẫn còn vương vấn tình cũ, anh chấp nhận yêu em, yêu người con gái không thuộc về mình một cách trọn vẹn, những dòng status của em đôi lúc là viết cho anh, và thường xuyên gửi gắm tình yêu của mình về một miền quá khứ rất cũ. Một lần nữa con tim anh đau nhói nhìn người anh yêu gửi gắm một nửa yêu thương còn lại của mình đến một người khác. Anh đủ chín chắn để hiểu rằng anh chỉ giữ được 1 phần con người em, còn tâm hồn và tình yêu của em vẫn còn đi lạc về một miền quá khứ, và anh quyệt định chia tay em với lý do ta không hợp nhau.
Có lẽ cho đến tận bây giờ, em vẫn không biết được lý đó thực sự khiến anh buông tay em là vì anh không muốn giữ một tình yêu không có tâm hồn, anh giữ được con người em nhưng không giữ được tình yêu của em, thì hãy để anh giải thoát cho cả hai bằng cách buông tay nhau. Đau đớn lòng anh khi em nhanh chóng nhận lời chia tay và đẩy anh vào miền quá khứ thân thuộc.

Anh giờ đây lại là bạn em, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác, em không thể chia sẻ nỗi niềm, tình yêu của mình với anh được nữa, vì chia sẻ tình yêu của mình với người khác trước một người đã từng yêu mình là một điều ác độc, cứ thế chúng ta dần xa rời nhau. Thật đau lòng khi anh quá hiểu em, hỉểu những dòng status của em đang gửi gắm tình yêu của mình về 1 miền rất khác, và có lẽ nỗi đau anh phải chịu đựng đã đến mức giới hạn. Ngày sinh nhật em anh gửi tặng em món quà thay cho lời tạm biệt, anh nhờ thằng bạn thân gửi nó cho em còn riêng anh thu mình về một góc xa để trộm nhìn em lần cuối. Em đáp trả món quà ấy, cũng như tình cảm lớn lao anh dành cho em bằng một tin nhắn “Thanks”. Một lần nữa anh lại đau, đau trước sự vô tình đến lạnh lùng em dành cho anh. Có lẽ em đang tạo cơ hội để giải thoát cho anh, để anh đi kiếm tìm một tình yêu mới, không biết đến bao giờ anh mới quên được em? Quên đi người con gái anh yêu rất nhiều. Dù sao đi nữa thì với anh em mãi mãi là một kỉ niệm đẹp, hãy quên đi những điều không vui để mỉm cười khi ta nhớ về nhau em nhé….HẾT...

Anh à. Em không muốn viết những dòng này cho anh, thực sự không muốn. Vì khi viết xong những dòng này em biết mình và anh sẽ chẳng còn là gì của nhau nữa ngay cả là người xa lạ. Vì sẽ chẳng còn bất kì một mối liên quan nào giữa anh và em. Vì em sẽ chẳng để mình nhìn về phía anh một lần nào nữa dù em biết em sẽ chẳng thể nào làm được. Em biết rằng tim em sẽ đau đớn lắm. Nhưng em không còn sự lựa chọn nào khác nữa anh à. Giờ đây em đã quá mệt mỏi, đến mức em chẳng thể đối diện mà chỉ biết trốn chạy.

Em trách bạn bè sao chẳng quan tâm em. trách tất cả mọi người không ai hiểu em… Nhưng em biết bạn bè em không sai. Chỉ là e sợ cảm giác này, sợ cảm giác mất anh. Sợ cảm giác chẳng còn được anh quan tâm… Và em đã cố chuyển những quan tâm đó sang những người bạn. Nhưng em đã sai. Em đã sai rất nhiều. Chẳng có gì có thể thay thế được những hi vọng em gửi trọn nơi anh. Và chẳng có có điều gì có thể giúp em quên vơi đi nỗi đau này. Em thấy mình cô đơn lắm, cô đơn đến đáng sợ. Ở đâu, với ai em cũng thấy toàn là thương hại, là khoảng cách và mệt mỏi, đau đớn. Em không muốn mình như vậy đâu. Em đã hứa với mình sẽ mạnh mẽ cùng anh chơi hết trò chơi này. Em đã luôn tự nhắc nhớ mình rằng tất cả chỉ là trò chơi thôi. Và trò chơi nào rồi cũng có hồi kết. Sẽ có một ngày em phải buông tay. Nhưng sao giờ phút này em lại chẳng cam lòng hả anh.
Em muốn mình trách anh, hận anh thật nhiều… Hận anh vì đã từng quan tâm em và reo vào em những yêu thương. Để đến khi yêu thương trong em vừa đến lại là khi anh rời xa em… lạnh lùng và dửng dưng. Em chỉ biết bàng hoàng, đau đớn chấp nhận. Em đã làm gì sai hả anh? Em nghĩ mình chẳng xấu xa và vô tình như vậy. Để anh có thể đối xử với em tàn nhẫn như vậy. Dù cho em đã từng sợ hãi mà nói với anh em sợ bị lừa dối, sợ bị thương hại, sợ người ta đem em ra làm trò đùa và sợ mình sẽ lại phải tổn thương. Vậy mà cuối cùng, anh lại vẫn là người khiến em tổn thương và đau thật nhiều… Chỉ là giờ đây em chẳng thể khóc dễ dàng như trước… Em chỉ biết mỗi ngày với mình thật quá khó khăn và thực sự đau đớn mỗi khi đêm về. Em vẫn cười, vẫn vui đấy… Nhưng không hiểu sao lòng em đắng ngắt và tim em như thắt lại… Em biết anh không có lỗi… Chỉ là quá muộn rồi… Nhưng sao anh lại hứa với em nhiều như vậy,_những lời hứa em chẳng thể nào quên mà mối khi nhớ lại em thấy mình đáng thương lắm.

Nhưng anh à, nếu đã không thể dành tình cảm cho nhau. Tại sao lại phải dày vò nhau như vậy chứ. Em biết anh cũng đã từng mệt mỏi vì em, vậy tại sao khi đó anh không dừng lại, khi em buông tay anh còn cố để níu kéo. Phải chăng anh đang bắt em phải trả giá cho những gì em đã gây ra? Em xin lỗi anh, nhưng em thực sự không nghĩ mình lại tàn nhẫn được như anh. Em chưa từng nghĩ sẽ làm anh tổn thương hay đau khổ. Em đã muốn dừng lại, đã xin lỗi và cũng đã cảm ơn anh. Vậy tại sao lại chọn cách này để làm em đau vậy chứ. Em biết anh chẳng đáng để em phải đau đớn, phải đánh đổi nhiều như vậy. Nhưng anh đâu biết em đã vì anh mà làm nhiều người buồn vì em lắm. Em đã vì một người vô tình với mình mà khiến những người quan tâm mình đau lòng. Em ghét anh, hận anh thì em tự trách và hận bản thân mình nhiều hơn..

Anh à… Có thể em sẽ còn đau nỗi đau vì anh lâu lắm, hoặc mãi mãi chẳng thể quên… Nhưng em sẽ buông tay ở đây thôi. Dù em biết từ lâu với anh em đã chẳng còn là gì nữa, em có buông tay hay tiếp tục cũng chỉ như vậy thôi. Nhưng hãy cứ xem như một lời hứa em tự hứa với lòng mình. Em sẽ cố để trở về những ngày tháng chưa có sự hiện diện của anh bên cạnh em. Em biết sẽ đau lắm, nhưng em không thể làm gì khác. Em cũng chỉ là một người con gái. Dù em có nói mình mạnh mẽ và cứng cỏi đến đâu. Dù em có nói mình chẳng cần một bờ vai mà em có thể tự mình đứng dậy và sống tốt. Dù em có nói mình không cần ai yêuthương và quan tâm cũng có thể tự yêu chính bản thân mình và sống như bao người khác, sẽ không yếu mềm hay cần bất kì ai thương hại… Thì em vẫn sẽ yếu đuối và mong manh lắm. Em sẽ vẫn biết thế nào là đau, là tổn thương…Và em biết em không thể sống và tự lừa dối bản thân như một con ngốc thêm nữa. Em cần dừng lại và cố gắng bước về nơi em vốn thuộc về, nơi không có anh… Để yêu thương của em trao trọn cho gia đình, bạn bè và những yêu thương em đang có… Để em biết đâu mới là nơi em thuộc về và đâu mới là những quan tâm dành cho em…

Xin lỗi anh nhé, lần này em sẽ chẳng thể cảm ơn hay chúc anh hạnh phúc vì em biết mình chẳng thể cố tỏ ra cao thượng hơn nữa… Em mệt mỏi và đau lắm anh à… Em nói lời tạm biệt anh ở đây nhé… Sẽ cố gắng xóa hết mọi kí ức về anh….HẾT...

Bây giờ thì cái thai đã được 5 tháng. Tôi đã chờ đợi Hưng suốt 60 ngày. Bình thường, thời gian ấy sẽ chẳng là gì nhưng một khi người ta sống trong chờ đợi thì một ngày sẽ dài như một thế kỷ.

“Đã nói rồi mà không chịu nghe. Cái mặt thằng cha ấy nhìn là biết đểu. Chắc mày ăn trúng bùa mê thuốc lú của hắn rồi”- Mai quát tôi. Thật lòng, tôi không biết vì sao mình lại lao vào Hưng dù biết anh ta đã có vợ con. Có lẽ bắt đầu từ lòng thương hại, sau đó là đồng cảm vì Hưng cũng cô đơn, thất vọng về tình yêu như tôi.

Tôi nói với cô bạn thân: “Có lẽ anh ấy bận thật chứ không phải muốn rũ bỏ trách nhiệm. Chỉ có điều, tao không biết phải xử trí thế nào trong lúc này. Anh ấy bảo tao tự giải quyết, càng nhanh càng tốt vì để lâu không tiện”. Cái thai trong bụng tôi đã được 5 tháng. Nó là của Hưng. Thế nhưng anh lại lấp lửng: “Em lớn rồi, phải tự biết phòng ngừa chứ? Anh không chịu trách nhiệm đâu”.

Đúng là tôi biết phòng ngừa nên hai năm qua đã không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mấy tháng trước, trong một lần Hưng vào Sài Gòn bất ngờ, chúng tôi đã ở bên nhau cả đêm. Hôm đó tôi cứ chủ quan nghĩ rằng, mình đang trong thời gian an toàn của chu kỳ nên không phòng ngừa. Sau đó mỗi tháng vẫn cứ thấy kinh, dù ít hơn bình thường nên tôi yên tâm rằng chẳng có việc gì xảy ra. Cho đến khi tôi đi khám sức khỏe định kỳ và tá hỏa khi biết mình có thai…

Tôi quá lo sợ nên mới gọi cho Hưng. Tôi muốn anh cho tôi lời giải: Bỏ hay giữ? Hoặc chí ít thì anh cũng vào với tôi để tôi bớt hoảng loạn. Thế nhưng câu trả lời là “anh bận lắm”. Cuối cùng tôi phải kể mọi chuyện với Mai, hi vọng rằng cô bạn sẽ cho mình một giải pháp. Đúng như vậy. Sau khi tận tai nghe cuộc đối thoại của tôi với Hưng qua điện thoại, Mai quyết định: “Cái cần loại bỏ khỏi cuộc đời mày là thằng cha ấy. Đồ đều cáng”. Nhưng nếu làm theo lời Mai thì cái hậu quả của mối quan hệ hai năm qua của chúng tôi sẽ như thế nào?

Giờ tôi không biết phải làm gì với giọt máu đã trở thành hình hài một con người trong bụng mình (Ảnh minh họa)

Tôi quen Hưng trong một lần hội nghị khách hàng của công ty. Khi ấy, các đại lý của công ty ở cả nước về TP HCM dự hội nghị. Tình cờ chúng tôi ngồi gần nhau trong tiệc chiêu đãi của công ty. Nói chuyện với nhau, tôi chợt nhận ra người đàn ông này có điều gì đó rất cuốn hút.

Sau này tôi nhận ra đó là vẻ buồn buồn cố hữu trên gương mặt, trong ánh mắt và cả trong những câu chuyện anh kể với tôi. Điều đó khiến một người con gái vừa chia tay mối tình đầu của mình như tôi mềm lòng. Trong những lần gặp sau đó, tôi đã để cảm xúc của mình buông thả theo những câu chuyện đớn đau, day dứt của anh. Hưng là người bất hạnh trong tình yêu. Vợ anh ngoại tình, anh biết điều đó nhưng không thể ly hôn vì con cái. Mấy năm nay họ đã ly thân và thỏa thuận rằng, mỗi người có quyền tự do riêng của mình. Tôi có thể đến với anh mà không sợ bất cứ trở ngại nào.

Mọi thứ gần đúng như anh nói, ngoại trừ một lần, có người phụ nữ gọi điện cho tôi. Chị tình cờ thấy cuộc gọi nhỡ của tôi trong máy Hưng trong một lần anh say rượu ngủ quên như chết mà chuông điện thoại cứ reo. Chị nói rằng, chị là vợ Hưng và bảo tôi vui lòng gọi lại vào lúc khác vì chồng chị đã ngủ.

Giọng người phụ nữ ấy nói về Hưng thật âu yếm, dịu dàng, chứa chan tình cảm chứ không hề có dấu hiệu gì là của một người đang ly thân và ngoại tình. Sau này tôi nói Hưng thì anh bảo, bản tính của vợ anh như thế. Và vì vậy mà anh mới lầm.

Trong ngần ấy thời gian quan hệ với Hưng, tôi luôn nuôi hi vọng một ngày nào đó anh sẽ ly hôn để trở thành của tôi trọn vẹn. Thế mà giờ đây, mong ước ấy đang trôi theo những tháng ngày chờ đợi vô vọng. Tôi muốn ra nhà Hưng một chuyến để nói rõ ngọn ngành. Nhưng Mai ngăn tôi lại: “Ra đó, không khéo lại mang đầu máu về. Tao bảo đảm là anh ta chẳng hề ly thân với vợ, cũng chẳng hề có chuyện vợ anh ta ngoại tình”.

Tôi cố gắng không tin vào những điều Mai nói, nhưng thời gian càng trôi qua thì niềm tin ấy càng phai nhạt. Nhiều người trong công ty biết tôi có thai. Những lời xầm xì đã bắt đầu lan rộng. Ba tháng qua, tôi không dám về nhà thăm ba má. Tôi nói dối là mình đang đi học nên rất bận. Má tôi đòi lên thăm, tôi cũng không cho.

Giờ tôi không biết phải làm gì với giọt máu đã trở thành hình hài một con người trong bụng mình…

Có phải đã quá muộn để vứt bỏ…HẾT...