Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau. - Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”. - Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”. -”Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?” Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời. Thật đáng tiếc. -”Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu. -”Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết. -”Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?” Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình. -”Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng. -”Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt”. -”Em biết ba năm trước anh như thế nào không?”. Chàng trai châm điếu thuốc nói. -”Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa”. -”Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ”. Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói. “Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt.” -”Vậy tại sao….” Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi. -”Vì cô ấy à?” -”Ừ”. -”Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình. Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn”. Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói. -” Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.” “Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.” Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm. -”À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?” Chàng trai cười và xin lỗi cô gái. -”Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy”. ‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi.” Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. “Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy.” -”Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?”. -”Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé.” Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về. -”Không cần đâu, em tự về được mà”. Cô gái xua tay nói. “Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng”. Chàng trai cười rồi quay lưng ra về. “Cô ấy đẹp không?” “Đúng thế. Cô ấy rất đẹp”. Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối. Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên. Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống. “Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à…” Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng. Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.

Ngày thi đầu tiên của học kỳ thứ nhất, tôi hoàn thành bài thi sớm nên quyết định gọi cho anh.

- Em tan học sớm. Anh ghé đón em được không?
- Được. Chờ anh 5 phút.
- 5 phút á? Nhà anh nằm kế bên trường em mà?
- Nhưng anh phải chuẩn bị…
- Rồi. Nhanh lên nghen anh.
2 giờ trưa, nắng chói chang. Tôi đứng dưới tán cây và tự quạt mát cho mình.
5 phút trôi qua mà vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Tôi bực bội liếc xem đồng hồ đeo tay.
10 phút… anh vẫn chưa tới… hổng lẽ anh gặp tai nạn gì sao?
15 phút… cuối cùng anh cũng xuất hiện.
- Sao anh tới trễ quá vậy?
Dường như anh không bận tâm đến vẻ khó chịu của tôi, trả lời tỉnh bơ:
- Ờ…anh… đang xem tivi.
- Xem tivi? Sao anh không tắm rửa hay ăn uống gì đó luôn trước khi ra đây?!?
Tôi không biết phải nói gì hơn ngoài câu cay cú đó. Tôi không nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm mà anh đưa sang, chỉ đứng đó trân mắt nhìn anh giận dữ.
- Anh xin lỗi.
Đó là lần đầu tiên anh nói tiếng “xin lỗi” với tôi.
Anh là dạng con trai không bao giờ nói tiếng “xin lỗi” với một người con gái.
Tôi nhìn anh. Cơn giận nguôi dần. Im lặng, tôi cầm lấy mũ bảo hiểm và ngồi lên xe.
Anh luôn luôn là như thế, không một lời giải thích, không phân trần, không cãi cọ. Điều duy nhất anh làm là… nói lời xin lỗi. Nhưng với tôi, mọi chuyện không thể đơn giản được giải quyết chỉ bằng một lời “xin lỗi”.
Tôi chưa bao giờ yêu cầu anh giải thích. Anh thú nhận, đó là lần đầu tiên anh nói tiếng xin lỗi với một người con gái. Vậy đã đủ. Nhưng mà, từ đó về sau, khi anh nói “xin lỗi” thì tôi hiểu rằng điều đó có nghĩa là: “Em đừng nói nữa.”
Đến lần xin lỗi thứ 59, tôi bật khóc.
- Anh sẽ không phải nói lời xin lỗi với em lần nào nữa đâu. Khi mà anh không thể thay đổi, em cũng không thể cho anh cơ hội mãi được. Thật tuyệt vọng khi nghĩ rằng mọi chuyện có thể khác đi.
Anh ôm lấy tôi và nói câu xin lỗi thứ 60.
Anh không hiểu cảm giác của tôi. Vẫn không cho tôi bất kỳ lời giải thích nào cả. Tôi chợt thắc mắc, phải chăng anh đang giấu tôi điều gì đó.
- Có chuyện gì xảy ra với anh thời gian gần đây vậy?
- Không có gì.
- Nhưng anh trông lạ lắm.
- Đâu có đâu.
- Anh có thể cho em một câu trả lời nào khác được không? Anh có hiểu rằng em rất lo lắng và bất an. Anh còn xem em là bạn gái của anh nữa không?
- Anh xin lỗi.
- Em không muốn nghe anh nói tiếng xin lỗi.
Rồi tôi cúp máy. Và anh không hề gọi lại. Tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi nên… chia tay thì hơn.
… anh nói xin lỗi lần thứ 99…
Kể từ lần đó, tôi không gọi điện cũng không đến tìm anh nữa. Thỉnh thoảng tôi nhận được những cú phone lạ. Nhưng lúc bắt máy, đầu dây bên kia lại không lên tiếng. Có lẽ đó là anh. Tại sao anh không nói gì cả?
Một tháng sau, tôi nhớ anh quay quắt. Không thể cưỡng được, tôi ghé sang trường tìm anh.
- Xin lỗi, hôm nay XOXO có đến lớp không?
- Mình e là cậu ấy bỏ học rồi.
- Hả? Tại sao lại vậy? Anh ấy nghỉ học lúc nào?
- Cậu ấy không đến trường hơn một tháng nay rồi.
- Ơ… cám ơn bạn.
Một tháng?? Có chuyện gì vậy. Tôi phóng về nhà và gọi ngay cho anh.
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng bíp”
Gọi số nhà cũng không có người bắt máy. Chẳng lẽ gia đình anh chuyển nhà? Thật không thể tin được, anh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của tôi mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Tôi bắt đầu thấy quẫn trí.
Bất ngờ điện thoại tôi reo vang. Là đứa bạn thân của tôi, đồng thời là “tiểu đệ” của anh.
- Ê, bà đang ở đâu vậy? XOXO nằm viện rồi.
- Thật sao?
- Phải, anh ấy đang ở bệnh viện Z. Bà tới ngay đi.
- OK.
Tôi phóng như bay đến bệnh viện, hỏi số phòng rồi chạy ào lên.
Anh nằm đó, tái xanh và bất động. Chỉ đưa mắt nhìn tôi không nói.
- Chuyện gì xảy ra cho anh vậy? Sao anh không liên lạc với em?
Anh vẫn không trả lời.
- Hãy trả lời em đi… sao anh không nói gì hết vậy?
Có giọt nước mắt lăn dài trên má và anh dồn hết chút sức tàn còn lại trong cơ thể để nói với tôi một câu…
- Anh xin lỗi.
Và rồi anh nhắm mắt lại vĩnh viễn.
- Đừng đùa nữa… tại sao lại nói xin lỗi em… đừng… đừng xin lỗi, anh hãy mở mắt ra đi… trả lời em đi…
Tôi gục xuống bên giường và khóc như mưa.
- Tại sao anh chỉ nói lời xin lỗi?… tại sao anh không giải thích cho em hiểu? em không tha thứ cho anh đâu… hãy mở mắt ra nhìn em này… em van anh, mở mắt ra nhìn em đi…
Đó là lời xin lỗi thứ 100.
Anh thật sự chưa từng rời bỏ thế giới này. Anh vẫn hiện về trong những giấc mơ của tôi. Vẫn cười đùa với tôi và vẫn gọi tôi hai tiếng “bé iu”… có điều… anh không cần nói tiếng xin lỗi với tôi thêm lần nào nữa.
Một tháng sau, mẹ anh đến tìm và đưa cho tôi một chiếc hộp, trong ấy đựng 100 tấm ảnh của anh. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện, là lời giải thích muộn màng cho những điều tôi vẫn luôn thắc mắc.
Lần thứ nhất, Bé iu ạ, anh thật lòng không cố ý đến trễ. Nhưng ngay khi bước chân ra khỏi nhà, trái tim anh nhói lên đau đớn và khiến anh quỵ ngã. Căn bệnh quái ác vẫn hành hạ anh hằng ngày. Nhưng anh đã hứa với em thì anh nhất định phải đến và anh đã đến rồi. Chỉ là… anh không đủ can đảm nói với em sự thật. Hãy tha lỗi cho anh!
Lần thứ hai…
Lần thứ ba…
Lần thứ 100, Bé iu ạ, anh thật lòng không muốn bỏ em ở lại một mình trên thế giới này đâu. Nhưng phải thế thôi, có lẽ Thượng Đế không muốn cho anh cơ hội được nói tiếng yêu em. Không cho anh cơ hội được nắm tay em trong ngày cưới. Em là người con gái đầu tiên anh nói lời xin lỗi. Và cũng là người con gái đầu tiên anh muốn được sống cùng trong cả quãng đời còn lại. Hãy tha lỗi cho anh vì đã không thể ở đó để mang lại hạnh phúc cho em… hãy hứa với anh đi… em đừng khóc. Anh không muốn em phải rơi lệ vì anh đâu… yêu em rất nhiều. XOXO.
Tấm hình cuối cùng chụp anh trong bệnh viện. Mặc dù anh trông rất yếu nhưng nụ cười nở trên môi anh tươi tắn hơn bao giờ hết.
Làm sao tôi không khóc cho được? Khi mà, vào lúc anh cần đến tôi nhất… tôi lại không có ở đó. Tôi ôm tấm ảnh vào lòng, nước mắt rơi lả chả khi tôi thì thầm với linh hồn anh.
- Em xin lỗi.

Quỳnh có một cách chạy trốn kì quặc. Đó là về quê với bố mẹ sau mỗi cuộc tình thất bại . Quỳnh tin bố mẹ cô là người thích cô về nhất vì căn nhà sẽ có thêm chút không khí vui tươi, nhộn nhịp khác hẳn với không khí ảm đạm thường ngày. Thường thì mọi chuyện đều suôn sẻ từ lúc Quỳnh về đến lúc Quỳnh đi. Tức là bố mẹ sẽ không hỏi cô bất kì điều gì về chuyện tình yêu. Tuy nhiên, cô hiểu bố mẹ đã có tuổi, luôn mong được nhìn thấy cô lập gia đình. Nhưng, mọi chuyện thay đổi nhiều từ khi Quỳnh bước qua tuổi 30. Mỗi lần cô về quê là được dịp bố mẹ hỏi bao giờ cưới. Phần mệt mỏi với chuyện tình của mình, phần mệt mỏi vì bố mẹ hỏi thăm suốt nên cô nói: - Giờ thì bố mẹ cứ chỉ ai thì con gật . Vậy là con xong nghĩa vụ nhé! – Cô cười tinh nghịch nhưng có chút chất chứa gì đó nơi ánh mắt của cô. Quỳnh tin bố mẹ cô sẽ thúc đẩy việc đó nhanh hết mức có thể. Đối tượng bố mẹ cô nhắm cho cô chính là con trai bạn của bố mẹ vì bố mẹ cô luôn muốn làm thông gia với bạn của bố mẹ cô. Ông bà đã trượt mất trường hợp của anh trai cô. Giờ Quỳnh đã gợi ý như vậy thì ông bà khó có thể để cô thoát . Một hôm, Quỳnh nhận được thông báo của mẹ: “Cuối tuần về ra mắt!”. Quỳnh không hiểu ý bố mẹ muốn cô ra mắt bố mẹ chồng tương lai hay chồng tương lai nữa. À mà phải đổi là bố mẹ chồng sắp cưới và chồng sắp cưới của Quỳnh . Quả thực là cực hình khi mà mẹ bắt Quỳnh chuẩn bị kĩ càng cho buổi hẹn. Nào quần áo, đầu tóc, trang điểm. Nếu là trước đây thì Quỳnh sẽ ăn mặc nhếch nhác nhất có thể rồi đến làm cho người ta sợ bỏ của chạy lấy người nhưng lần này thì Quỳnh cố gắng chuẩn bị cho ra dáng người lớn nghiêm túc. Khi đến chỗ hẹn, chẳng mất nhiều thời gian để thấy chồng sắp cưới xuất hiện . - Hóa ra là anh à? Anh cũng chấp nhận số phận giống em sao ? - Nếu anh không chấp nhận thì anh đã không ăn mặc chỉnh chu và thể hiện cả bầu trời tư cách khi ngồi đây nói chuyện với em rồi! Anh nghĩ em cũng cá mè một lứa như anh thôi. - Vâng, em cũng cá mè một lứa với anh! Nói xong, hai anh em cùng cười phá lên. Cũng cần nói về anh một chút, anh là con trai út của bạn bố mẹ Quỳnh. Nói chung, điều kiện của anh khá ổn, như nhiều người thường nói là lựa chọn số một cho một người đàn ông của gia đình . Kết thúc buổi gặp mặt, cô nói với anh : - Dù sao từ giờ đến đám cưới còn hơn một năm nữa, ta hãy cứ tự do theo đuổi giấc mơ về một nửa của mình. Một năm sau, nếu không tìm được ai khác thì ta cưới. - Anh đồng ý! Nhưng để các cụ ở nhà yên tâm thì ta sẽ hẹn hò giống như các cặp đôi khác. - Được thôi! Giao kèo thế nhé! Sau buổi gặp ấy, hai người gặp nhau đề, phải là hẹn hò và báo cáo thường kì cho bố mẹ biết là tình cảm vẫn phát triển tốt. Nhưng cả hai người đều không nói rõ “tình cảm đang phát triển tốt” là tình bạn chứ không phải tình yêu. Họ luôn tôn trọng cuộc sống riêng của nhau, có thể hỏi về công việc nhưng không bao giờ hỏi chuyện tình cảm. Với tính cách của mình, Quỳnh đã yêu một người nhưng nó cũng chỉ là một mối tình đơn phương trong vô vọng. Có nhiều lúc, Quỳnh đã linh cảm được rằng anh cũng yêu cô. Tuy nhiên, thái độ dửng dưng của anh lại làm Quỳnh nghĩ cô lầm. Kỉ niệm một năm hẹn hò, họ đi uống rượu. Tối đó, ngập ngụa trong hơi men, cô mới đủ can đảm hỏi Phương: - Một năm qua, anh đã yêu ai chưa? - Rồi, cô ấy đang ngồi cạnh anh đây này . Quỳnh nghe mà tỉnh cả rượu. - Anh đang nói thật hay nói đùa thế! Em chưa bao giờ thấy ai tỏ tình như anh đấy! Không có hoa, mà cũng chẳng có quỳ gối. - Em chỉ được thấy mấy cảnh đó trong phim hoặc của mấy đứa teen. Anh băm nát, băm nhừ rồi, đâu lãng mạn được như mấy đứa đấy. Chẳng để cô kịp nói thêm, anh nói tiếp : - Nhìn cung cách của em, anh dám tin là đã có người đã bắt mất con tim vợ anh rồi! Giờ, em quay lại bắt anh chàng đó có khi vẫn còn kịp. Quỳnh ngồi nghe Phương độc thoại một mình. Cô đang nghe và đang nghĩ. Lấy anh thì có điểm gì không tốt ? Anh có sự nghiệp, có thể che chở cho cô nhưng bảo cô đấu tranh cho tình yêu của cô thì có gì là sai? Cô nên chọn ai giữa hai người họ. Trọng là người khiến cô yêu điên dại, yêu Trọng là cả một cuộc phiêu lưu đầy cuốn hút nhưng chắc chắn, sẽ có lúc cô thấy mệt mỏi, muốn được dừng chân, muốn có một tổ ấm. Ai sẽ là người mang đến điều đó cho cô. Là Phương! Phương sẽ mang cho cô một tổ ấm thực sự. Bây giờ cô không yêu anh nhưng tình cảm là thứ có thể thay đổi. Làm cô yêu đâu có khó – một chút quan tâm, một chút an toàn… là quá đủ cho cô. Lúc Phương quay lại nhìn thì Quỳnh gục xuống bàn nhậu từ bao giờ. Gọi một chiếc taxi, anh đưa cô về nhà. Anh ôm cô rất chặt chỉ vì anh sợ khi cô tỉnh dậy thì anh sẽ không được nhìn thấy cô nữa bởi lúc cô tỉnh giấc dễ có chuyện cô chạy ngay đi tìm người kia lắm ấy chứ! Cả đêm ngồi thức trông Quỳnh, anh đã suy nghĩ nhiều. Phương hiểu cô đang quay cuồng giữa những lựa chọn. Đã từ lâu, anh yêu cô đủ nhiều để hiểu mỗi nhất cử nhất động của cô có ý nghĩa gì. Lời khuyên cô quay về với người con trai kia làm anh đau đớn! Vì gượng cười chúc phúc cho người mình yêu luôn là điều đau đớn nhất! Sẽ có người nói anh dại dột khi để cô đi như vậy – Vì yêu là phải đấu tranh hết sức mình cho tình yêu đó. Sẽ có những người khác khâm phục tình yêu của anh – vì yêu mà để cô đến bên người cô yêu . Lúc cô tỉnh dậy vào buổi sáng hôm sau, cô hiểu là Phương đưa cô về. Trên chiếc bàn nhỏ là bữa sáng – đúng món cô thích – bánh mì kẹp và sữa đậu nành. Cô cười hạnh phúc khi nhìn thấy mảnh giấy đính kèm: “Vợ yêu! Em đừng cười anh hay trách gì anh nhé! Vì đến cái độ tuổi băm nát, băm nhừ như anh, được vợ cưới mình là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Được thế là anh phải đồng ý ngay, cưới ngay không vợ đổi ý thì anh thành hàng tồn kho khó giải quyết, sẽ trở thành vấn đề nan giải gây đau đầu cho nhà sản xuất. Nhưng mà, anh vẫn hơi tiêng tiếc hơn 30 năm độc thân của anh lắm! Vợ mở lượng khoan hồng cho anh được sống độc thân thêm 1 chút thời gian nữa thôi! Anh thề, anh hứa, anh đảm bảo là một tháng nữa anh sẽ khăn áo chỉnh tề, lễ vật đầy đủ đến rước em về cái chuồng chim cu của hai vợ chồng mình. Yêu vợ! Chồng hư của vợ. Tái bút : Chồng yêu vợ nhiều lắm!” Đọc bức thư của Phương để lại, cô phì cười suy nghĩ: “Xem ra chọn anh ấy là sự lựa chọn đúng đắn của mình. Được rồi! Vợ chờ chồng đến rước. Sai hẹn thì chết với vợ!” Chẳng quá khó cho Phương để biết được người Quỳnh yêu là ai và có một cái hẹn với Trọng. Quán cà phê vắng đến nao lòng, đủ yên tĩnh cho hai người đàn ông ấy nói chuyện. - Tôi hẹn anh ra đây có chút việc muốn nói. - Anh nói đi. - Anh có yêu Quỳnh không? - Anh là ai mà có quyền hỏi tôi câu hỏi đó? Nó là chuyện riêng của tôi, đâu có can hệ đến anh! - Cứ coi như là vì tôi muốn cô ấy hạnh phúc, chắc điều đó sẽ thỏa đáng với anh! Trọng trầm ngâm một hồi rồi nói: - Dĩ nhiên là tôi yêu cô ấy hơn cả bất kì ai yêu cô ấy. - Vậy sao anh không ngỏ lời với cô ấy ? - Liệu có tôi có thể ngỏ lời khi cô ấy nói có chồng sắp cưới!? Hơn nữa, chắc gì cô ấy đã yêu tôi! Phương nhìn Trọng một hồi rồi nói : - Nếu anh muốn có một cơ hội thì tôi sẽ giúp anh. Ngày mai, Quỳnh về nhà. Nếu anh thực sự yêu và có thể làm bất kì điều gì vì Quỳnh thì hãy cùng cô ấy về quê ra mắt bố mẹ. Nói xong, Phương đứng dậy ra về. Còn Trọng thì ngồi mãi chỗ đó, đặt cả ngàn câu hỏi về người đàn ông kì lạ kia . Hôm sau ở bến xe … “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau …” Quỳnh gọi điện thoại cho Phương cả chục lần mà chẳng thấy anh nhấc máy rồi máy cũng tắt luôn. “Chẳng hiểu anh ấy nghĩ gì khi tắt máy nữa”- Cô tự nhủ trong đầu. Trong cái lúc Quỳnh đang ngồi chờ thì Trọng đến chẳng khó để nhận ra cái dáng của Trọng giữa biển người ở bến xe. - Quỳnh! Hôm nay anh đến đây là những mong được về ra mắt bố mẹ em Quỳnh không thể tin vào những gì tai cô đang được nghe. Trọng đang nói gì thế? Chắc cô đang hoa mắt, đang chóng mặt vì đã ngồi chờ quá lâu; tai đang ù đi vì tiếng ồn ào nơi bến xe. Trọng đâu có thể biết được cô làm gì, đi đâu. Nhất định là phải có người nào đó nói cho Trọng biết. Là ai được chứ? Phải, chỉ có Phương. Hóa ra, lí do khiến anh ấy hoãn đám cưới chẳng phải vì anh ấy tiếc quãng thời gian độc thân của anh ấy! Là anh muốn cô có thời gian suy nghĩ lại. Đến giờ phút này, cô biết cô cần làm gì… Lạnh lùng trả lời Trọng : - Xin lỗi, anh đến trễ rồi! Hôm nay em về quê ra mắt bố mẹ anh ấy! Cuối cùng thì điện thoại của Phương cũng có tín hiệu. Quỳnh gắt lên trong điện thoại: - Anh đang ở chỗ quái nào thế? Em đã chờ anh rất lâu rồi anh có biết không? Anh đến ngay bến xe cho em. Phương đã cố tình không nghe máy chỉ vì anh không dám nhìn Quỳnh tay trong tay với Trọng. Liệu ai trong trường hợp của anh có thể bình thường cười nói được khi trong lòng như có cả trăm ngàn con dao đâm. Nghe tiếng cô gắt gỏng như chực khóc trong điện thoại, Phương chẳng thể kìm lòng. Anh chạy ngay đến bến xe. - Sao em lại ngồi đây, người đó không đến à? Chẳng trả lời câu hỏi của Phương, Quỳnh ôm anh, nức nở. - Em trở thành quả bóng để hai người đá qua đá lại từ bao giờ thế? Chẳng nhẽ anh lại dễ dàng đá em đi như thế sao? Chẳng nhẽ, anh không yêu em? - Chỉ là anh muốn mang hạnh phúc đến cho em thôi mà! Anh… anh nghĩ rằng nếu được ở bên người ấy, em sẽ hạnh phúc hơn ở bên anh. - Em chưa bao giờ thấy ai ngốc như anh. Hạnh phúc đã nắm trong tay rồi mà anh vẫn còn muốn bỏ nó đi! Anh phải biết tình yêu khiến con người ta mệt mỏi thì đó không được gọi là tình yêu, anh hiểu không? Liệu em có còn là trẻ con để chạy theo những kiểu tình yêu như thế chứ!? Nghe cô nói vậy, anh hiểu anh là sự lựa chọn của cô – một tình yêu không khiến con người ta mệt mỏi. Nhất định anh sẽ mang đến cho cô một tình yêu không khiến người ta mệt mỏi. - Thôi nín đi! Anh xin lỗi! Lên xe đi rồi mình về quê. Anh chạy xe cả đêm về quê, đằng sau Quỳnh ngủ ngon lành. “Anh sẽ che chở , bảo vệ cô cả đời”- Anh tự hứa với mình như vậy.

Trang với hắn là bạn cùng chung cư, sống gần nhau đã được chục năm trời, cùng học chung 1 lớp ngay từ tiểu học, cấp 2 rồi đến cấp 3… Kể như có thể liệt vào dạng “thanh mai trúc mã’’ như người Trung Quốc vẫn nói. Tuy nhiên sự đời có lúc oái ăm, bao nhiêu năm học chung với nhau nhưng tình cảm Trang dành cho hắn chỉ có thể là sự ghét bỏ không hơn, không kém…. Nguyên nhân cũng chỉ bởi Trang hơi tự ti về bề ngoài hơi phì nhiêu cùng nước da nâu của mình, còn gã kia thì chuyên gia bắn tỉa vào các điểm yếu của của người khác…. Ví như vào mùa đông chẳng hạn, hắn kêu cô bé ra đứng trước cửa lớp để… che gió lạnh tràn, hắn còn nói oang oang rằng hắn rất thích ngồi gần cô vì..: “Một đàn bà bằng ba bếp lửa, riêng cái Trang thì bằng chín cái bếp còn gì’’… Rồi mùa hè đến thì cái miệng bằng ngàn lưỡi dao ấy còn trắng trợn đề nghị rằng cô sau này nên đi làm trinh sát vì làn da nâu cô sở hữu có thể…. ngụy trang trong bóng tối được. Ôi, cuộc sống, sao đã sinh ra Trang còn sinh ra hắn… Mà quên chưa giới thiệu, hắn là Vũ Hoàng Nguyên, 1 tên điển trai, cao gần mét tám, chơi bóng rổ khá hay, học hành khá tanh tưởi, tuy nhiên học văn lại khá là lẹt đẹt, điều buồn cười là khả năng văn học của hắn lại tỉ nghịch với cái lưỡi thâm nho của hắn mới kì cục chứ. Nguyên được phong làm hot boy của khối 11, hot boy thì có nghĩa là đẹp trai, mà đẹp trai thì tương đồng với việc không có điểm gì xấu trên dung nhan, điều này dẫn đến một cái kết cục là Trang nhà ta không thể bới móc được điểm gì của hắn. Cô chỉ biết lườm, nguýt, cãi gắng mấy câu, nhướn cặp mắt nhuốm màu căm thù lên nghe hắn “phun châu nhả ngọc”… Rồi cái ngày tươi sáng ấy đã đến sau một thời gian dài tối tăm được ví như đêm trường trung cổ của Trang, hắn bị chuyển chỗ ra đằng sau cô bé..nguyên nhân cũng bởi hai đứa cãi nhau quá nhiều nên đã lọt vào tầm ngắm của nhiều giáo viên, và kết quả mĩ mãn là hạ cánh an toàn trong sổ đầu bài của lớp…. Ngày hắn ra đi, trời mưa tầm tã, nhưng dưới “con mắt chủ quan’’ của kẻ -mà-ai-cũng-biết-là-ai đấy thì thời tiết thật dễ thương, cơn mưa lại đáng yêu vô cùng. Vào năm phút chuyển tiết, Trang còn lấy giấy ra đốt rồi hơ quanh cái chỗ hắn ngồi kiểu như đuổi tà khí vậy, cô phải làm thật nhanh rồi phi tang kẻo giáo viên giờ tiếp theo vô tình nhìn thấy… hà hà, cô đã được tự do, dù cho vẫn bực mình là ngày nào thằng đó cũng nghêu ngao hát bài “em có 1 ước ao, em có 1 khát khao, làn da trâu, làn da trâu, da em đen như da con trâu…” Mà kể cùng lạ, hắn chỉ thích gây gổ với mỗi cô thôi mới khổ chứ. ———————— Sự việc cứ thế trôi đi cho đến một ngày, số là trường cô kết nghĩa với một trường cấp ba ở Thái Lan, theo chương trình giao lưu giữa hai trường thì một số học sinh ở Thái sẽ sang trường của Trang để học tầm khoảng 2 đến 3 tuần, nói là học nhưng thực chất giao lưu, hiểu thêm về văn hóa giữa 2 nước là chính …lớp của Trang vinh dự được nhận ba bạn gồm hai nam, một nữ vào lớp, các bạn ý trong rất là cute và nói tiếng Việt khá sõi. Trong số ba bạn này có bạn trai mà tên phiên âm theo tiếng Việt là Num-Măng nô-Ba –ra-zi… Vốn dĩ do tên dài nên cả lớp cứ gọi ngắn gọi là Zi cho gần gũi… Đấy là nam sinh rất dễ thương và cởi mở, được phân công ngồi cạnh Trang .. - Xin chào, Choang. Zi chìa bàn tay ra thân thiện nói - Không, tớ là Trang. Cô bé nhoẻn miệng cười nói, và bắt tay Zi mà không để ý rằng sau lưng mình ánh mắt của Nguyên có gì đó khó chịu… Chắc là tên Trang khó đánh vần đối với Zi hay sao ấy mà cậu bạn ấy vẫn cứ ngắc ngứ: - Choang. - T-r-a-n-g Trang vẫn kiên nhẫn sửa cho cậu bạn phớt lờ tiếng cười khúc khích, bỡn cợt của Nguyên ..mãi một hồi, không thấy kết quả khả quan lắm, cô bé phẩy phẩy tay: - Thôi, thôi, chẳng sao đâu, cậu cứ gọi tớ là Choang cũng được. Kể từ hôm đấy Trang có 1 cái tên mới..Choang…nghe như âm thanh của bát đĩa rơi vỡ. ————————— Những ngày tiếp theo đó, Trang và Zi nhanh chóng trở thành bạn của nhau, ngoài thời gian ở trên lớp, Zi hay rủ Trang tham gia vào nhóm mình, nhờ cô hướng dẫn đường đi lối lại ở phố phường Hà Nội… Trang cũng tỏ ra hứng thú trong việc làm hướng dẫn viên dù không chuyên lắm, cô bé giới thiệu cho các bạn khu phố cổ Hà Nội, lượn lờ ở Hồ Gươm ăn kem Tràng Tiền, đi thăm lăng Bác, bảo tàng Hồ Chí Minh, tham quan 1 số ngôi chùa nổi tiếng ở Hà Nội như chùa Trấn Quốc, Quán Sứ, Kim Liên… Tối đến, cả nhóm bạn đi chợ đêm mua đồ, uống trà ở nhà thờ lớn, hoặc ăn nem chua rán ở ngõ Tạm Thương , nộm bò khô ở gần Đinh Tiên Hoàng … Tuy nhiên trước tình bạn cứ ngày một thân thiết của Trang và Zi đã làm cho Nguyên không thích lắm, cậu ta cứ gia tăng những trò đùa, câu chế giễu của mình về Trang, và thỉnh thoảng còn đá đểu sang Zi… À, không hiểu sao dạo này cậu ta lại còn chuyển qua sáng tác những câu thơ như: - Mỗi lần Zi nhớ bạn Choang Cậu lại vứt bát xuống ngay sàn nhà . Đám thần dân trong lớp nghe xong cười hô hố… Trang thì ngậm đắng nuốt cay, không hiểu là kiếp trước mình có nợ nần gì với Nguyên không, hay là bản thân hắn là một tên vô duyên mãn tính giao thoa với thiêu nhiễm sắc thể trầm trọng, toàn đem cô ra làm trò đùa… Cô ghét hắn, hắn đang làm mọi người quên mất cái tên của cô và tất cả đều quay sang gọi cô là Choang… Về phần Nguyên, càng ngày cậu càng gia tăng sự bắt nạt đối với Trang, cậu không hiểu trong lòng cậu đang diễn ra cái cảm giác gì nữa… Học với con bé này từ năm cấp một đến bây giờ lại ở gần nhà nhau, nhưng thái độ của Trang khác hẳn đối với những đứa con gái khác đối với 1 hot-boy như cậu. Trang không thích cậu, thậm chí là ghét. Mà từ trước đến giờ chỉ duy nhất người cậu thích là cô thôi, thế là phần vì tự ái cộng với lòng tự tôn bị tổn thương. Nguyên tìm cách che dấu tình cảm của mình bằng cách trêu chọc cô bé từ ngày này qua ngày khác. Và giờ đây khi chứng kiến cảnh cô thân thiết với tên con trai khác, lòng của Nguyên càng buồn hơn, Nguyên tức, Nguyên ghen, thế là cậu càng quyết tâm… xỏ xiên cho bỏ ghét!!! Chuyện cứ thế cho đến 1 ngày, Nguyên ngồi đằng sau Trang và Zi, thấy đôi bạn đang nói chuyện vui vẻ, cười hớn hở với nhau… Nguyên tức, tính khí trẻ con lại nổi lên mỗi khi đứng cạnh Trang lại bắt đầu phát huy tác dụng, mặt cậu cau có lại Ở bàn trên là tiếng Trang hồ hởi nói: - Tớ biết 1 chỗ ăn phở rất ngon, hôm nào tớ sẽ rủ cậu sang đó ăn vậy, hay mai nhé, cậu sắp về nước rồi mà, nhưng mà đi bộ nhé, xe đạp tớ hư rồi. Tiếng Nguyên mỉa mai vọng từ đằng sau lên: - Cao mét mốt, rộng mét 2 như cậu mà phải đi bộ sao? Sao không lăn cho nó nhanh, tiện thể làm phẳng đường của thành phố luôn. Trang mím môi, nén sự ức chế của mình… Cô rủa thầm “đồ người âm, đồ người rừng, ngậm máu phun lung tung..” Nguyên vẫn không buông tha: - Hay tớ có ý kiến như thế này nhé, sáng cậu đi làm xe lu lăn đường, tối cậu lợi dụng làn da nâu tự nhiên ngụy trang trinh sát, bao giờ Việt Nam khủng hoảng dầu ăn thì cậu bán mỡ trên người kiếm tiền . Nén giận, nén giận… Trang tự nói với bản thân mình, nhưng nỗi ức ấy nó cứ như được đẩy bằng lo xo từ bụng lên và chết nghẹn ở cổ, đắng nghét và khó thở vô cùng, cô chán ghét việc hắn cứ lôi những cái cô tự ti bao nhiêu lâu nay để châm chọc thế rồi, phải rồi hắn đẹp trai, hắn hoàn hảo, trong mắt hắn những thứ ấy đâu có to tát gì, nhưng đối với cô nó là vấn đề , mắt cô bắt đầu cay xè. Nguyên không hề hay biết cảm giác trong lòng Trang thế này, chỉ tưởng là như những lần trêu trước, vẫn nghêu nghao làm thơ củ chuối: –Tên Choang nghe thật là yêu Làm Zi kia phải thức đêm nghĩ nhiều. Ném xoong, đập bát, quăng niêu Chỉ để nghe thấy thật nhiều tiếng Choang Lần này hết chịu nổi, Trang quay lại đằng sau, mặt cô bé đã chuyển sang tím rịm, mắt ngấn nước, cô bé giận dữ quát lên : -THÔI NGAY, ĐỦ RỒI ĐẤY,CẬU QUÁ ĐÁNG VỪA THÔI …TÔI BIẾT TÔI BÉO, TÔI XẤU XÍ, CẬU HOÀN HẢO ĐƯỢC CHƯA? CẬU THÍCH BỚI MÓC NGƯỜI KHÁC LẮM À, HÀNH HẠ TÔI CẬU SUNG SƯỚNG LẮM SAO, LÀM NHỤC TÔI TRƯỚC NGƯỜI KHÁC CẬU VUI LẮM HẢ ? CẬU LÀ ĐỒ KHÓ ƯA, TÔI GHÉT CẬU… Rồi cô gục đầu xuống bàn khóc thút thít. Nguyên, cậu sững sờ, chết sững. Cậu vốn chỉ định xỉa vài câu, nhưng có ngờ đâu đã làm cho cô phải khóc, chắc là cô đã căm cậu đến tột độ rồi… ——————————— Một tuần trôi qua, nhóm học sinh Thái Lan đã kết thúc 3 tuần ở Việt Nam, giờ phút chia tay xúc động vô cùng, ai cũng lưu luyến muốn kéo dài thời gian lâu hơn nữa. Trước lúc tạm biệt, Trang tặng cậu bạn Thái Lan 1 cuốn album nhỏ có những bức ảnh mà cả nhóm đã chụp ở Việt Nam. Cầm món quà Trang tặng trong tay, Zi ngập ngừng hỏi: - Thế cậu và Nguyên nói chuyện với nhau chưa ? - Đừng nhắc đến cái tên đầu óc rung rinh, thần kinh có vấn đề ấynữa, tớ ghét hắn. Mặt Trang đanh lại, cô vẫn còn ngượng vì cái vụ lớn đùng rồi mà còn khóc nhè trong lớp, nhưng mà tại ức chế quá. - Choang này, hình như Nguyên thích bạn đấy. Trang trố mắt nhìn Zi, cô bé bĩu môi: -Thôi đi, làm gì có chuyện đó Rồi cô bé nghĩ thầm (nếu có cũng như phim kinh dị 3D) - Cách đây 2 hôm, Nguyên có ấp úng hỏi tôi có thích bạn không? Tôi nghĩ cậu ta quan tâm đến Choang đấy. -Thế cậu đã thấy 1 tên con trai nào mà nói thẳng với người cậu ta yêu là: Em ơi, sao bộ giao thông không thuê em làm xe lu nhỉ? Em ơi, với cân nặng của em mà làm tiểu long nữ thì ngủ trên sợi dây kiểu gì cũng bị ngã xuống sàn, xỏ xiên làn da của người yêu bằng cách thấy con trâu nào trong lúc đi chơi ngoại ô vớilớp cũngbảo là: Em ơi, bạn em gọi kìa chưa ? Chưa phải không, thế nên Nguyên không thích tôi đâu, mà tôi cũngkhông thích hắn, vì vậy đừng lăn tăn nữa. Zi không nói gì, cậu chỉ cười và lắc đầu nhè nhẹ. —————— … Tháng 5 đến báo hiệu 1 đợt thi cuối năm căng thẳng, Trang vừa rời lớp học thêm về thì trời đổ mưa to, cơn mưa tầm tã, đột ngột, vội vàng nhưng đủ làm người cô bé ướt như chuột lột. Leo đến tầng 3 chung cư, lập cập mở được cánh cửa nhà ra, cảm giác như vào được đến thiên đường… Bố mẹ đã đi công tác cả, cô bé hôm nay cũng chạy sô học thêm 2 ca liên tiếp cũng không kịp đi chợ nen tối chắc úp mì tôm ăn tạm vậy…bây giờ cứ phải thay quần áo kẻo ốm thì khổ… Mang bộ đồ Hello kitty vào người xong, Trang cảm thấy mệt nhừ, cô bé gục xuống giường đánh 1 giấc chẳng biết đã thiếp đi bao lâu, chỉ biết thức dậy được là nhờ tiếng chuông điện thoại reo lên inh ỏi.. Trang tỉnh giấc, thấy người đau ê ẩm, cổ họng thì rát. Đằng hắng vài cái, Trang bắt máy: < Trang à…tớ đây …> Là Nguyên, giọng Trang lạnh lại: < Gì đấy?> < …Cho…tớ mượn cuốn đại số được không ? > Giọng Nguyên ngập ngừng… < Tớ mất vở rồi > Trang im lặng, con gái là chúa thù dai, vẫn tức Nguyên nhưngvới bản tính “vị tha vốn sẵn tính trời ’’, cô bé nói: < Sang đây mà lấy> rồi cô dập máy cái rụp. Mấy phút sau, Nguyên đi sang, trông hắn còn ngường ngượng, nhưng khi cầm cuốn đại số trong tay rồi liếc thấy nhìn bộ dạng mệt mỏi của Trang, hắn lo lắng hỏi: - Ốm à? - Không sao, dầm mưa 1 tí thôi. Nguyên tỏ vẻ không tin, cậu ta đưa tay sờ lên trán cô, rồi giật nảy người: - Nóng thế này mà bảo không sao, thế uống thuốc chưa, ăn gì chưa ? - Ăn rồi… ăn rồi… Trang nói dối, cô bây giờ chỉ muốn hắn về thật nhanh mà còn đi ngủ. Ngờ đâu, cái bụng lúc đó phản chủ, sục sôi réo rắt biểu tình những tiếng ọc, ọc như được mùa làm khổ chủ ngại vô cùng. Nguyên nhìn Trang nhếch miệng cười một phát: - Ở yên đấy, tớ về nấu cháo cho. Rồi cậu quay lưng đi thẳng về nhà và chỉ 20 phút sau, cậu quay lại với 1 bát cháu trắng có trứng và tía tô cùng với 1 mớ thuốc cảm trên tay.. - Ăn đi cho đỡ đói Khói bốc lên nghi ngút, Trang múc từng muỗng, từng muỗng thổi cho đỡ nóng và ăn ngon lành, cháo ngon thật, rất vừa, đúng là liều thuốc bổ cứu luôn dạ dày và sức khỏe cô lại. - Cậu nấu cháo ngon thật đấy. Trang vừa ăn vừa làu bàu, giọng khen kiểu bị ngượng ngùng í. - Mẹ tớ hay bị cảm, vì thế từ tôi đã tập nấu cháo cho mẹ ăn từ bé, thực ra bao nhiêu năm trời cũng chỉ biết nấu mỗi kiểu cháo trắng đập thêm trứng và tía tô vào thôi mà. Hắn nhe răng cười. Câu nói của Nguyên làm Trang ngừng lại, chà, té ra tên ác quỷ mà cô hay chửi rủa cũng có hiếu ra phết đấy chứ, thôi thì sẽ không để bụng chuyện cũ nữa, coi như bát cháo đã là lời xin lỗi. - Trang này, tớ muốn xin lỗi chuyện tuần trước. (lời xin lỗi thật làm Trang giật nảy mình) Nguyên cúi gằm mặt - Tớ thực sự xin lỗi, tớ không ngờ đã làm cho cậu bực mình và tủi thân đến thế. - Thôi chuyện qua rồi. Trang vừa húp cháo vừa nói, vừa mừng thầm trong bụng là gã này đã biết… hoàn lương. - Dù sao vẫn mong cậu lần sau đừng bắt nạt tớ nữa, vì suy cho cùng tớ có làm gì có lỗi với cậu đâu mà để cậu ghét tớ chứ. - Tớ có ghét Trang đâu. Hắn mở to mắt ngạc nhiên: - Chẳng qua tớ hay trêu cậu cũng chỉ vì muốn gây sự chú ý với cậu thôi. Mặt hắn đang đỏ dần lên: - Vì Trang chẳng bao giờ để ý đến tớ cả… mà tớ thì… thích cậu rất nhiều Trang nghe thấy thì như sét đánh ngang tai, suýt nữa làm rớt bát cháo (tí nữa thì phí của), hắn vừa nói cái gì đấy nhỉ? Cô bé vội véo vào má mình vì cứ tưởng là mơ. Ối trời ơi hot boy kiêm thiên hạ đệ nhất xỏ xiên mà thích cô sao? Khó tin ngang ngửa chuyện Lê Kiều Như đạt giảiViệt Nam idol vậy. Tớ thích Trang lâu rồi, từ hồi cấp 1 cơ, nhưng Trang chẳng dành cho tớ 1 mililogam nào cả. Hồi bé tớ mon men lại gần cậu thì cậu tưởng tớ cướp đồ ăn, dành đồ chơi của cậu. Lớn hơn 1 tí nữa tớ cố gắng vận dụng hết tất cả khả năng văn học ít ỏi làm thơ tặng cậu, cậu lại tưởng tớ làm thơ xỏ xiên liền ném vào sọt rác không thương tiếc. Tớ dành công sức làm bánh cho cậu thì cậu lại tưởng tớ đầu độc cũng vứt đi… Tớ chán lắm ấy, và thế là tớ đâm ra tức, mới kiếm chuyện trêu chọc cậu, thực ra cũng vẫn là để gây chú ý mà (Nguyên thở dài đánh sượt) < Hịc, ai mà ngờ cậu tử tế thế > Trang nghĩ thầm, thực ra đó cũng chỉ là những phản xạ có điều kiện bình thường thôi mà của cô thôi mà… Hai đứa cứ thế, im lặng 1 lúc thật lâu , thời gian cứ thể trôi đi cho đến lúc hắn đứng lên khẽ khàng nói. -Thôi tớ về đây, Trang cứ nghĩ ngơi đi nhé, những điều cần nói, tớ đã nói hết rồi. Nhìn theo cái bóng của hắn, cô bé vừa buồn, vừa giận lại tức cười nữa chứ…tất cả những cảm xúc đó hòa quyện và kết quả là tra tấn, hành hạcái đầu vốn dĩ đã đau của cô bé. Nằm xuống giường ôm con gấu bông mà đầu cứ ong ong đến những lời Nguyên nói, Trang từ từ thiếp đi vào giấc ngủ . —————————— Sáng hôm sau, Cơn mưa đã kết thúc từ đêm và nhường chỗ lại cho ánh nắng. Trang đã khỏe lại sau 1 đên ăn ngon, ngủ kĩ dù có mơ linh tinh ít nhiều, cô bé định bụng bắt xe buýt để tới trường thay vì đi xe đạp cho khỏi tốn sức. Mới ra cổng chung cư thì 1 cậu con điều khiển 1 phương tiện giao thông bằng 2 bánh không chạy bằng năng lượng (xe đạp) dừng xe trước mặt cô: - Lên đi, tớ đèo - Ơ, … Trang lúng túng, tự nhiên ngượng quá. - Cậu mới ốm dậy mà, thôi lên đi. Nguyên dịu dàng nói… Trang sững sờ, bởi vì lần đầu tiên trong đời Nguyên… dịu dàng thế này. Nguyên vừa đèo cô gái mà bình thường cậu vẫn hay trêu là “bất mãn chiều cao, tự hào chiều rộng” mà tim đập rộn ràng, thỉnh thoảng ngoác mồm ra cười rõ… phấn khởi. Phía sau cậu, Trang mỉm cười, lòng mơ hồ nhận ra rằng… hắn cũng có lúc dễ thương đấy chứ.

Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó… Yêu em trong một ngày anh nhé!!! Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi… -Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!! -Nghĩa… nghĩa là sao?? -Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !! -Em đùa hoài !! -Em không biết nói đùa bao giờ. *** Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp… Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ… là về người con gái bên cạnh tôi đây !! -Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !! -Ừ ừ… -Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu… phải thích thú cơ. -Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! – Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và… hạnh phúc. Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !! Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất … Sáng hôm sau.. Reng !!! -Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé !! -Vâng vâng, anh biết rồi ạ… Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà “nàng người yêu bé nhỏ” đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy…. Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú… Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải.. Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động… Nhưng không, nàng nhăn mặt… Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, “anh lại bê bối thế này nữa à ??”, nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì… tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi…. Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được …. Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ… Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan…. Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi : -Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không? Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế… Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi. Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động… Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. -Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? – Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi. -Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à. -Bé nào mà bé? Tui… lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !! -Ơ, anh xin lỗi….. -Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì…. cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !! Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm… Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau….. Tạm biệt em, em nhé !! Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối…. -Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ?? -Sao em biết?? -Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết… Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !! Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt…. “Ngọc Châu 090…….. / SG nhớ HN..” -Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? – Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi. -Một tháng !! -Vì sao lâu thế? -Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không… -Ngốc lắm đấy nhé… Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao? -Uh, tốt lắm…. Đột nhiên Em khóc !!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề… Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ…. Vì sao thế…. tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời….. Trời đông lạnh lắm !!! *** Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi…. Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn “Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé”… rồi lại “Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi”… Em làm tôi đau tim !! Em làm tôi đau tim !! Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau… Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng chóng tàn…. Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau…. Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!! Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : “Anh hãy quên em đi !!” Làm sao tôi quên được ??? Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro… Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ…. Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi… Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức… Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ…. Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy… Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi… ngỡ ngàng nhìn tôi….. -Anh đi đi!! -Sao thế em?? -Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì? -Anh chỉ muốn biết vì sao thôi…. em hãy giải thích cho anh hiểu…. -Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả… Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa… Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên “Anh về đi, người yêu tôi đây” !! Thôi, thế là… hết !!! Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ….Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay… Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc…… Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi…. Alô !! -Chào anh, tôi là… một người lạ – giọng con trai miền Nam -Anh là ai?? -Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không? -Em gái anh là ai? – Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng. -Em gái tôi tên… Ngọc Châu. Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy… Nhưng không kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em… Ngày tháng năm…. Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?? Ngày tháng năm…. Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ?? Ngày tháng năm…. Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à? Ngày tháng năm…. Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy…. Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại… yêu anh trong một ngày, thế thôi…. Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi… Tất cả chỉ vì … một căn bệnh không thể chữa khỏi….. Ngày tháng năm… Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết…… Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên “Người yêu tôi đây !!”. Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi…. *** Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó… Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ….. Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau. Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất… Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời…. Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy….. Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên…. cho người sống còn đau…. Gió thổi bay đến ngày quá khứ… có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi…. -Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !

Lãng mạn, mộng mơ, nó luôn tin vào những câu chuyện cổ tích với công chúa và hoàng tử. Một ngày đẹp trời, một “hoàng tử” đã xuất hiện trong câu chuyện cổ tích của chính nó… “Hâm hâm dở dở” và “lãng mạn hết thuốc chữa” là những từ bạn bè thường dùng để miêu tả nó. Nó có sở thích mãnh liệt là ngồi mơ mộng hoặc nghe nhạc. Một trong những điều ước lớn của nó là có người tặng đúng 17 bông hồng giấy vào ngày sinh nhật 17 tuổi của mình, nó quyết sẽ đổ người ấy ngay lập tức. Và dĩ nhiên, điều ước ấy… không thành hiện thực. Sắp sang tuổi 18, nó vẫn là một cô bé con tràn ngập niềm yêu đời và lòng tin sâu sắc về những câu chuyện cổ tích, về hoàng tử, công chúa và nụ hôn tình yêu đích thực. Một cách tình cờ, có vẻ như chàng hoàng tử trong mộng của nó đang thực sự xuất hiện… *** “Nhật ký, ngày… tháng… năm… Không định nghĩa được tâm trạng của mình bây giờ nữa, mình đang ngồi ở trước ban công đón gió và nghĩ vẩn vơ về cái mặt đáng ghét ấy. Hôm nay đi lễ hội đón xuân ở trường, có chút trục trặc kĩ thuật nên chương trình không bắt đầu đúng giờ được. Ban tổ chức bật nhạc beat khuyến khích mọi người lên hát chữa cháy. Nhưng xem ra cách đó không thành công lắm, câu hát đầu tiên sắp bị bỏ lỡ. Thằng Ếch cũng trong ban tổ chức, chạy đến nhét cái micro vào tay mình, ỉ ôi: - Hát đi bà, giúp tôi đi! Xin bà đấy!. Miễn cưỡng, mà cũng không hẳn là miễn cưỡng, nếu đợt trước không bị ốm thì hôm nay cũng đã đăng ký tiết mục rồi, mình đứng dậy bước dần lên sân khấu. “Và cơn mưa ngoài trời đêm gió lạnh, giật mình nhớ đến anh, hãy chờ em anh nhé… Yêu anh ngàn lần hơn nữa…” Nhưng đúng vào khoảnh khắc mà thằng Ếch lấy hơi thì một giọng hát khác bất ngờ vang lên: “Một phút anh ngẩn ngơ…” Mình hầu như sửng sốt, vội vàng tiếp lời: “Một phút em thầm mơ…” Đừng hỏi về ý nghĩ đầu tiên, dĩ nhiên là mình thấy như phim rồi, hay quá còn gì nữa. Còn sau đó, ôi, mình gần như không còn trong hội trường nữa, mình đang đi giữa cơn mưa, đang ngập tràn trong những giai điệu ngọt ngào, đang đắm chìm hạnh phúc bên “người yêu thương” trong tưởng tượng. Và tạm thời, người yêu thương của mình – hắn đang bước đến từ phía bên kia sân khấu, có lẽ là còn tỏa sáng trong mắt mình lúc ấy nữa. …“Sớm mai dành cho nhau tia nắng đầu tiên rạng ngời…” Bài hát kết thúc trong tiếng vỗ tay, mình hân hoan khỏi nói. Và đau buồn thế này, mình bị đánh thức khỏi giấc mơ đẹp bởi một câu nói siêu kiêu căng và ngạo mạn, hắn chìa tay: - Lớp trưởng 12 Lý! Mình cũng chìa tay, lấy hết bản lĩnh: - Lớp trưởng 12 Sinh! Hai đứa đi xuống, đến khi chương trình kết thúc mình cũng không gặp hắn thêm lần nào nữa. Mình không biết tên hắn, cũng không định tìm hiểu. Đúng là một tên con trai kiêu căng! Nhật ký, ngày… tháng… năm… Không thể tin được, mình gặp hắn, tình cờ ba ngày sau vụ hôm trước. Chẳng lẽ thế giới lại chật chội đến thế, chẳng lẽ Trái Đất lại thực sự tròn? Chiều nay cái Thu bận học thêm. Nhưng trời rét, có đợt gió mùa mới, cái cảm giác gió thổi tóc bay và hình ảnh những chiếc lá cuối cùng rời khỏi cây không cho phép mình ở nhà, mình đi mua sách một mình. Chỉ có ta với con đường vắng, với gió và lá cây, mình nhâm nhi vài câu hát. Rồi một tên con trai vụt nhanh qua, chỉ kịp giật mình nhìn thấy giỏ xe tên đó đầy chong chóng. Được một đoạn thì hắn bất ngờ phanh gấp, dừng vài giây rồi quay mặt lại, sau đó quay hẳn xe lại, thốt lên: - A! Cậu! Công nhận là mình tương đối sửng sốt, vì đâu ra lại có lắm sự tình cờ thế, đường mình đang đi cũng chẳng phải đường đến trường, thế mà lại gặp nhau. Đã lỡ cùng đường rồi nên cũng đành nói chuyện, hắn tỏ ra thân thiện và dễ gần, nhưng cuối cùng thì vẫn là một tên kiêu căng. Trước khi rẽ, 2 đứa dừng xe lại và có một đoạn hội thoại ngắn ngắn thế này: - Nãy vụt qua nghe tiếng cậu hát nên tớ nhận ra đấy! Mình không tin là hắn nghe được, nhưng không tin không được. - Ờ! - Cho tớ mượn điện thoại! – Hắn bấm số của hắn vào máy mình – Cậu ấn tượng nhất ở tớ điều gì? - Hả! Ờ, thì, lớp trưởng lớp lý – Có một chút nóng mặt, chẳng lẽ lại nói lúc nào mình cũng thấy hắn kiêu căng dã man. - Vậy lưu tên tớ là Lý trưởng nhá! Hắn trả điện thoại lại, chào mình rồi vèo một cái, biến mất luôn. Không thể không thấy bực khi gặp tên con trai như thế. Nhưng hình như mình đang không bực được. Trước lúc chào, hắn rút một cái chong chóng trong giỏ xe đưa cho mình: “Cầm một cái nhé!”. Dĩ nhiên, đấy là thứ mình thích, rất thích, nhưng chưa được tặng bao giờ, đến cho cũng không nốt! Nhưng sao hắn lại có một giỏ chong chóng, và sao hắn lại đưa cho mình? Chẳng lẽ cũng tình cờ nốt. Không biết, không biết, mọi chuyện thật lạ. Mình vẫn chưa biết tên hắn, và mình đã có số điện thoại hắn… Không, có gì đâu, cũng chỉ là hai lần gặp, vậy thôi! Nhật ký, ngày… tháng… năm… Có phải thế không, có phải nếu người ta tình cờ gặp nhau đến lần thứ 3 thì thực sự gọi là có duyên không? Có đáng lưu tâm không? Khó hiểu quá! Chiều nay trời mưa, mưa phùn mùa xuân, được nghỉ học. Như mọi lần trời mưa và được nghỉ khác, mình lại lên bờ hồ. Mưa không đủ ướt áo, nhẹ đến nỗi nhìn rõ từng hạt li ti trên mắt kính. Mưa như làn sương khe khẽ rung rinh những bông hoa cánh chuồn mỏng manh, trong sáng, đẹp đến ngẩn ngơ. Dĩ nhiên là có nhạc nữa, khung cảnh như thế này mà cộng thêm một bản guitar không lời thì còn gì lãng mạn bằng. Chính xác là bài Romance, mình nghe đi nghe lại và hít thở thật sâu để cảm nhận cái se lạnh ngấm vào từng ngóc ngách trong tâm hồn. Mình lại bị buồn và vui khủng khiếp, thật bất công khi không có cách nào để kéo dài mãi những khoảnh khắc tuyệt vời này, tất cả sẽ lại trôi qua mất… Rồi ngay lúc cảm hứng lãng mạn của mình đang lên cao như thế, lại một lần nữa, hắn bất ngờ xuất hiện, vô duyên vô cớ lôi mình ra khỏi giấc mơ đẹp. - A, lớp trưởng 12 Sinh! Đi đâu thế? Hắn nhe răng cười, bây giờ mình mới nhìn thấy một cái má lúm đồng tiền bên trái (mình thề là không có ý định nảy sinh một tí cảm tình nào hơn nữa với hắn, nhưng trước giờ đã bao giờ kìm lòng được trước những thằng con trai có má lúm đâu!). Không biết lúc đấy trông mặt mũi mình thế nào mà hắn tắt nụ cười ngay lập tức, hơi nhăn mặt: - Sao thế? Có gì không ổn à? Hình như mình đã cười một cách cực kỳ thiếu tự nhiên, và tỏ ra vồn vã ngoài ý muốn nữa. - A, Lý trưởng, lại cậu! Tớ đi vòng vòng quanh đây thôi. Còn cậu? Đi bộ à? Đúng là không thể bỏ được cái tính kiêu căng, hắn tươi roi rói trở lại, bảo với mình là lúc nãy đi xe đạp, gửi xe rồi đi bộ quanh hồ, còn bây giờ lại chuẩn bị đi xe đạp… của mình! Mình hâm đến nỗi không lỡ bỏ ra một lời phản kháng nào mà để hắn đèo ngay lập tức. Chưa kịp nói gì thì hắn nhẹ nhàng hát: “Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa qua Giọt mưa vội vã như rơi bất ngờ…” Hắn hát êm ru cả bài. Còn mình thì ngồi yên và nghe ngấu nghiến. Chưa từng có ai hát cho mình nghe như thế, hắn hát cũng hay nữa, chất giọng có chút gì đó ấm áp lạ thường. Trời tạnh hẳn, hắn đưa mình vào khu phố cổ, qua Hàng Ngang, Hàng Bông, Hàng Mã, Hàng Đào… Hắn rủ mình ăn vài món tủ. Hắn nói thích không khí se lạnh, hắn nói thích chơi guitar và nghe nhạc, thích ngắm những bông hoa cánh chuồn màu hồng đậm, hồng nhạt và trắng xen vào với nhau, thích tặng chong chóng cho người khác… Sau một vòng dài, hắn dừng ở Bờ Hồ, xuống xe, vừa cho tay vào cặp tìm cái gì đó, vừa cười nói: - Tớ còn thích bong bóng xà phòng nữa! Dứt lời, hắn rút cái súng bắn bong bong bọn trẻ con hay chơi ra, cười tinh nghịch. Chỉ sau một lần chớp mắt, xung quanh mình ngập tràn bong bóng, mình sung sướng đến nỗi không nỡ chớp mắt lần nữa. Hắn lại cười, mà hình như lúc nào hắn cũng cười như thế. Không cần phải ngỡ ngàng như thế đâu! Hay không biết đây là cái gì đấy? Thế thì cho cậu này! Đây là dụng cụ tạo bong bóng xà phòng thần kỳ đấy! … Hắn như thể biết tất cả về mình, hắn hiểu mình và mang đến tất cả những điều mình mơ ước. Nhưng dường như những câu chuyện, lời nói, hành động, tất cả đều là quá nhiều cho lần thứ 3 gặp gỡ. Mình không biết nữa, có gì đó lạ lắm, có vẻ như thứ gì đó đang bắt đầu… Mình thấy vui. Và một chút lo lắng nữa…” *** Con bé gấp quyển nhật ký lại. Có một tin nhắn vừa được gửi đến, tin nhắn đầu tiên từ số máy ấy. Nó hổi hộp mở ra xem: “Đưa Linh đi qua phố phường, bao sắc màu, bao ánh đèn, ngồi ăn một quán ven đường, Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp, dịu dàng đậm chất thơ”. Nó mỉm cười, bật máy nghe nhạc và để repeat one bài hát “Accidentally In Love”. Cuộc sống thật kỳ diệu! Nhưng không chỉ có vậy, đằng sau câu chuyện như cổ tích trên có một bí mật nhỏ mà con bé chưa được biết! … Khoảng 2 tháng sau, vào một chiều bờ hồ lộng gió: - Thật không ngờ nhỉ, tại sao tớ với cậu lại có thể tình cờ gặp tới 3 lần liền! - Ờ… Cậu thực sự nghĩ là tình cờ à? - Gì cơ? – con bé sửng sốt. - Uhm, rồi cậu cũng phải biết. Ừ thì, tớ là ganba fly high! ^^ - Gì cơ! Cậu đã add nick tớ từ trước? Cậu đã biết tớ từ trước? - …Chắc thế! - Hôm hát Cơn mưa tình yêu? - Thấy cậu hát nên tớ mới chạy đi kiếm mic hát bằng được… - Chong chóng? - Tớ biết cậu thích chong chóng… Với biết cậu hay đi mua sách đường đó. - Còn gặp ở bờ hồ? - Hôm ấy hơi mưa, Blog của cậu cứ nhắc đến mưa là có bờ hồ, nên tớ đến… Nó tròn mắt nhìn cậu bạn, cảm thấy giấc mơ của mình sụp đổ. Tất cả đều đã được sắp đặt, chẳng có câu chuyện cổ tích nào cả, cũng không có điều tình cờ nào hết… Trong khi đó thì hắn vẫn cầm máy nghe nhạc bấm bấm một cách bình thản. Tại sao lại như thế? Hắn lại cười trong sự ngỡ ngàng của nó: - Vì tớ là tác giả câu chuyện cổ tích của cậu, hãy cùng tớ viết tiếp nhé! Nhưng lần này là câu chuyện của chúng mình! Được không? Hắn chụp headphone vào tai con bé, rồi lấy tay quay đầu nó ra phía trước. Những giai điệu vui nhộn của bài hát “I’m a believer” vang lên, nó dần quên đi nỗi tủi thân ban nãy, thả lòng người để đắm chìm trong âm nhạc và cảm nhận hơi ấm của một bàn tay đang nhẹ nhàng nắm lấy tay nó. Phải, cuộc sống thật kỳ diệu, chúng ta sẽ cùng nhau viết chuyện cổ tích!